Nàng đứng ở cửa, vẻ mặt không nóng không lạnh: “Ngươi đến đây làm gì?”
Thẩm Nhu Phỉ định tiến lên, đã bị Tả Lận đuổi theo từ phía sau chặn lại, chuẩn bị đưa nàng ta ra ngoài.
Dù trong quá khứ nàng ta rất ghét Thẩm Ninh Âm, nhưng lúc này cũng không thể không hạ mình, cầu xin: “Muội muội có chuyện muốn nhờ, xin nhị tỷ tỷ hãy giúp muội!”
Thẩm Ninh Âm nghe vậy có chút kinh ngạc.
Thẩm Nhu Phỉ lần đầu tiên trong đời chủ động cầu xin nàng, thật sự là chuyện hiếm thấy.
Nàng suy nghĩ một lát rồi ra lệnh: “Tả Lận, ngươi lui ra trước đi.”
Tả Lận liếc nhìn Thẩm Nhu Phỉ một cái, rồi lui về gác ở cửa viện.
“Dù huynh trưởng được bệ hạ tin tưởng, nhưng chuyện kết bè kéo cánh xưa nay luôn là điều bệ hạ căm ghét nhất. Lúc này bảo huynh trưởng đi cầu xin bệ hạ, ngươi không sợ huynh trưởng bị bệ hạ trách phạt sao?”
Ánh mắt Thẩm Nhu Phỉ lảng tránh: “Nhưng, nhưng đại ca lợi hại như vậy, huynh ấy chắc chắn sẽ không sao đâu…”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
