Sau khi Thái tử hỏi câu đó, Tần Tranh mãi vẫn không đưa ra lời đáp. Hắn cũng không hề thúc giục, cứ thế một người ngồi xổm một người tựa gốc cây, bốn mắt nhìn nhau chăm chú. Khi gió thổi lên, hoa lê khắp cây bay lả tả rơi rụng. Chẳng biết là gió đã làm mê mẩn đôi mắt, hay hoa đã làm rối loạn tâm can.
"A Tranh tỷ tỷ, tỷ rửa mặt chải răng xong chưa, ăn cơm thôi!"
Lâm Chiêu bước qua gọi hai người đi ăn cơm thì vừa vặn bắt gặp cảnh tượng này. Tuy rằng nàng vẫn còn chút thành kiến với Thái tử, nhưng bấy giờ cũng bị khung cảnh trước mắt làm cho kinh diễm một trận.
Tần Tranh thì lại vô cùng cảm kích vì sự xuất hiện đúng lúc này của Lâm Chiêu. Nàng vội vàng vén lọn tóc mai ra sau vành tai, nhanh chóng đứng dậy bước ra ngoài: "Ta rửa mặt chải răng xong cả rồi, qua liền đây."
Thái tử nhìn theo bóng lưng có phần chạy trối chết của nàng, trong ánh mắt thanh thiển thoáng lộ ra một tia sâu thẳm khó dò.
Người trong sơn trại vì muốn có sức lực để làm việc nặng nên thực ra không thích ăn cháo.
Vú già đã nấu một xửng cơm lớn, có lẽ là để thiết đãi khách quý nên còn đặc biệt làm thêm món thịt khâu nhục. Ngoài ra còn có một chậu lớn đậu tằm xào và rau khoai lang trộn.
Mấy hán tử canh gác suốt đêm ngoài sân tối qua mỗi người ôm một chiếc bát lớn, xới đầy một bát cơm rồi đến trước chậu thức ăn múc một thìa lớn đầy ắp, vun lên tận ngọn bát.
Tần Tranh thấy Lâm Chiêu cũng ăn như vậy thì không câu nệ nữa, tự cầm lấy một chiếc bát xới cơm và gắp thức ăn cho mình.
Chẳng qua là sức ăn của nàng vốn nhỏ, đống bát lớn xếp cạnh xửng cơm thì chiếc nào chiếc nấy to như cái chậu, lượng cơm nàng xới ra chỉ vừa vặn lấp được chút xíu dưới đáy bát.
Món khâu nhục này thảy đều dùng thịt mỡ, mỗi miếng được thái dày bằng một lóng tay, lớp bột gạo bọc bên ngoài rất ít, nhìn vừa bóng bẩy vừa mỡ màng. Đám hán tử Đông trại thích nhất là kiểu này, ăn vào là miệng ai nấy bóng loáng mỡ. Thế nhưng Tần Tranh lại không dám động đũa, nàng chỉ múc nửa thìa đậu tằm, rồi dùng đũa chung gắp một gắp rau khoai lang trộn.
Chút thức ăn ít ỏi đó đặt trong chiếc bát lớn trông thật thiếu thốn đến đáng thương.
Lâm Chiêu nhìn thấy cảnh này thì đôi mày liền nhíu chặt lại. Nàng dùng đũa chung gắp hai miếng khâu nhục vừa dày vừa bóng bẩy từ trong chậu thịt lớn bỏ vào bát của Tần Tranh: "A Tranh tỷ tỷ, sao tỷ ăn còn ít hơn cả con mèo trong trại thế này, hèn chi mà gầy gộc như vậy, phải ăn nhiều thịt vào chứ!"
Nhìn thấy hai miếng thịt mỡ lấp lánh trong bát, nội tâm Tần Tranh hoàn toàn đổ sụp.
Nhưng nhìn vào đôi mắt đầy chân thành của Lâm Chiêu, nàng không tiện phũ phàng từ chối thẳng thừng rằng mình không ăn được thịt mỡ, chỉ đành hàm hồ chống chế: "Nhiều lắm rồi, ta mà ăn không hết là lãng phí lương thực đấy."
Chiến tranh loạn lạc nổ ra, lương thực bấy giờ còn quý giá hơn cả bạc trắng. Trong sơn trại mà còn có thể được ăn một miếng thịt, chứ dưới chân núi thì lưu dân chết đói nhiều vô số kể, bằng không cũng chẳng có nhiều dân cày bùn đất không sống nổi phải vào rừng làm cướp đến thế.
Lâm Chiêu nghe nàng nói vậy rốt cuộc cũng không gắp thêm thức ăn vào bát nàng nữa. Có điều ánh mắt nhìn Tần Tranh lúc này của cô nàng đầy vẻ xót xa, thương tiếc, phảng phất như lão nông đang nhìn thửa ruộng có đám hoa màu còi cọc, mọc không tốt vậy.
Tần Tranh trộn hai món rau chay vào cơm rồi nhỏ nhẹ ăn từng miếng một, còn hai miếng khâu nhục thì bị nàng gạt sang một bên bát, tuyệt nhiên không hề đụng đũa tới.
Trước mặt Lâm Chiêu và bao nhiêu người thế này, nàng vạn lần không thể trực tiếp vứt bỏ hai miếng thịt kia đi được. Tuy rằng nàng không thích ăn thịt mỡ, nhưng đối với người trong sơn trại thì thịt mỡ là thứ vô cùng trân quý. Người trong trại đã dùng loại thức ăn tốt nhất của họ để chiêu đãi nàng, việc nàng thẳng tay vứt thịt đi không chỉ là chà đạp lên tâm ý của họ, mà còn dễ khiến họ chú ý.
Thế nhưng... cái loại thịt mỡ bóng loáng dày bằng ngón tay cái này, nàng thực sự là không tài nào nuốt nổi vào bụng được mà!
Tần Tranh liền tìm một cái cớ bưng bát đi ra ngoài, muốn né tránh tầm mắt của Lâm Chiêu để đem hai miếng thịt mỡ này cho mấy vú già trong trại ăn giúp.
Người trong sơn trại đều là dân nghèo khổ nên chẳng mấy ai câu nệ ba cái quy củ đó, việc gắp thức ăn qua lại giữa các bát với nhau là chuyện vô cùng thường tình.
Lúc trước Tần Tranh đã chú ý thấy đại nương và vú già trong bếp rõ ràng là cứ nhìn chằm chằm vào chậu thịt, nhưng lại không hề động đến một miếng nào, chỉ gắp mấy gắp rau chay mà thôi. Các nàng biết đám hán tử phải ra ngoài bán mạng ngoài kia nên đều nhường phần thịt lại cho họ ăn.
Thế nhưng Tần Tranh đi bộ một vòng quanh sân, chỉ thấy không ít hán tử hoặc đứng hoặc ngồi xổm ôm chiếc bát lớn ăn cơm, chứ chẳng thấy vú già giúp nàng múc nước hồi sáng đâu cả. Ngược lại, ngay tại lối ra vào cửa sân, nàng lại vô tình đụng phải Thái tử cũng đang bưng một chiếc bát lớn tương tự.
Bát cơm kia của hắn chắc là do một hán tử trong sơn trại xới hộ, lượng khâu nhục phủ đầy trên mặt bát đã chiếm mất hơn nửa. Chạm phải tầm mắt của Thái tử, Tần Tranh không còn chút ngượng ngùng nào như lúc trước, trong lòng chỉ có sự đồng cảm vô hạn dành cho hắn.
Một Thái tử ngậm thìa vàng từ nhỏ lớn lên, ăn quen sơn hào hải vị, không biết cái loại thịt mỡ ngấy ngập này hắn có nuốt nổi một miếng nào hay không nữa!
Vương Bưu đang đứng bên cạnh dường như đang nói chuyện gì đó với hắn. Thấy Thái tử không đáp lời, gã cũng không nhịn được mà nhìn theo hướng mắt của hắn. Trông thấy Tần Tranh, gã gật đầu chào hỏi nàng một tiếng rồi vô cùng biết điều bưng bát rời đi: "Ta vào bếp xới thêm tí cơm đã."
Tần Tranh bước lại gần, liếc nhìn chiếc bát lớn trên tay Thái tử, không kìm được niềm vui sướng khi người gặp họa mà nhếch khóe môi. Nàng đang định bảo với Thái tử nếu ăn không trôi thì có thể đem cho các huynh đệ trong sơn trại ăn giúp.
Ai ngờ Thái tử vừa nhìn thấy hai miếng thịt mỡ nàng gạt sát bên thành bát, liền thản nhiên vươn đũa gắp phắt qua một cách không thể tự nhiên hơn.
Chứng kiến hắn đem hai miếng khâu nhục chồng vào bát của mình, đại não Tần Tranh đứng hình mất một giây, mới không chắc chắn mà hỏi lại: "Cái đó... ngài ăn à?"
Thái tử nghiêng đầu liếc nàng một cái: "Nàng muốn ăn sao?"
Tần Tranh lắc đầu lia lịa như trống bỏi.
Thái tử không nói gì nữa, cúi đầu lùa cơm.
Rõ ràng là một động tác rất thô lỗ, nhưng đặt trên người hắn tuy không đến mức cảnh đẹp ý vui, nhưng Tần Tranh mạc danh cảm thấy xuyên qua cái mã thế gia công tử kia của hắn, phảng phất như nhìn thấy bóng dáng một hãn tướng đang rong ruổi nơi sa trường.
Hắn so với những gì nàng tưởng tượng càng dễ thích nghi với hoàn cảnh hơn, cũng càng biết chịu khổ hơn, hoàn toàn không hề tỏ vẻ hay ôm khư khư cái thân phận Hoàng thái tử của mình.
Tần Tranh nhìn Thái tử đến ngẩn người.
Thái tử dừng đũa liếc nàng một cái: "Sao thế?"
Tần Tranh lắc đầu, lặng lẽ ăn nốt chỗ cơm chay còn lại trong bát, rồi bưng chiếc bát không đi ngược trở về. Khi sắp đến cửa bếp, tai nàng lại thính nhạy nghe được mấy hán tử đang ngồi xổm dựa vào chân tường ăn cơm bàn tán về mình.
"Trình phu nhân đối xử với quân sư tốt thật đấy, trong bát có miếng thịt cũng luyến tiếc không nỡ ăn, riêng đem qua cho quân sư. Lão tử sau này có lấy vợ, cũng phải lấy một người như thế!"
"Thôi đi, không biết tự múc gáo nước tiểu mà soi lại gương đi. Quân sư nhà người ta tuấn tú lịch sự lại biết chữ nghĩa, cái bộ dạng tổn hại này của ngươi thì có cô nương nào thèm ngó tới chứ?"
Tần Tranh hỏi một câu: "A Chiêu đâu rồi?"
Hỉ Thước đáp: "Sáng nay lúc thức dậy trời đầy rặng mây đỏ, hai ngày tới tám phần là sẽ có mưa to. Đại tiểu thư đi bàn với trại chủ chuyện lợp ngói rồi ạ."
Tần Tranh khó hiểu: "Lợp ngói sao?"
Hỉ Thước giải thích: "Hai năm nay chiến loạn triền miên, người tìm đến nương nhờ Kỳ Vân trại ngày một nhiều, phòng ốc không đủ ở nên phải dựng tạm nhà tranh. Ngày nắng thì còn đỡ, chứ gặp phải ngày mưa thì đúng là bên ngoài mưa to, bên trong mưa nhỏ. Chưa kể hễ nổi trận gió lớn là cả cái mái tranh có thể bị thổi bay sạch sành sanh."
Đại nương trong bếp cũng góp chuyện nói: "Chẳng phải thế sao, mấy gian nhà cũ năm xưa trong trại cũng đã có tuổi cả rồi, ngói xê dịch lỏng lẻo, hễ dột nước mưa một cái thì chẳng khá khẩm hơn nhà tranh là bao."
Tần Tranh khẽ nhíu mày hỏi: "Số hộ cần phải gia cố lại nóc nhà có nhiều không? Liệu có làm kịp trước khi bão tới không?"
Đại nương trong bếp thở dài một tiếng: "Nhà ai mà chẳng có chút hỏng hóc lớn nhỏ, nhà nào vấn đề không nghiêm trọng thì người trong nhà tự sửa sang, chắp vá tạm bọc qua ngày, đợi mưa tạnh là xong. Nhưng như nhà Khang bà tử kìa, nhi tử nàng chết ở bên ngoài, trong nhà không có lấy một mống nam nhân, mái tranh lại dột nát đến tội nghiệp. Cái việc leo tường lợp ngói này, một lão nhân như nàng ấy thì làm thế nào được? Cũng may nhờ trại chủ và đại tiểu thư thiện tâm, đối với gia quyến của những huynh đệ đã mất trong trại luôn nhiều phần quan tâm chiếu cố, bằng không cuộc sống một nhà Khang bà tử kia thật chẳng biết phải xoay xở ra sao."
Vừa nói, đại nương kia vừa không ngừng lắc đầu đồng cảm.
Tần Tranh nghe vậy, trong lòng không khỏi có chút nặng nề. Cái thời thế đảo điên này, đến mức phải lên núi làm giặc cướp mà cuộc sống vẫn còn gian nan, chật vật đến thế, thì những người dân thường đang phải bồng bế nhau chạy nạn khắp nơi dưới chân núi kia chẳng biết đang phải sống những chuỗi ngày tăm tối đến nhường nào.
Tần Tranh quay sang nói với Hỉ Thước: "Ta dù sao rảnh rỗi cũng chẳng có việc gì làm, lát nữa sẽ cùng các ngươi một đạo qua đó phụ giúp lợp ngói."
Hỉ Thước có chút do dự: "Chuyện này sao có thể được..."
Tần Tranh ngắt lời nàng ta: "Ngươi cứ nói với A Chiêu một tiếng là được."
Lâm Chiêu biết nàng am hiểu kiến trúc công trình, nàng mà qua đó không chừng còn giúp ích được rất nhiều, Lâm Chiêu khẳng định sẽ đồng ý ngay thôi.
Chuyện này cứ thế được định đoạt. Trong lúc chờ Lâm Chiêu, Tần Tranh cũng ở lại trong bếp giúp đỡ dọn dẹp bát đũa.
Bên ngoài sân, đám hán tử sau khi dùng xong bữa sáng đã áp giải mấy kẻ Tây trại đi đêm tập kích lúc trước sang bên kia để đòi lại công đạo. Lâm Nghiêu đang mang thương tích trong người, nên người dẫn đầu lần này chính là Thái tử và Vương Bưu.
Đại nương trong bếp cứ nghĩ đến thương thế của huynh muội Lâm Chiêu là lại chẳng mở mồm nói nổi một câu tử tế nào về người bên Tây trại.
Nàng vừa dùng xơ mướp rửa bát vừa xót xa nói: "Sáng nay ta nhìn nha đầu A Chiêu mà thấy thương, hai mắt nàng thâm quầng cả một vòng lớn, khẳng định là đêm qua lo lắng cho trại chủ đến mức mất ngủ rồi."
Hỉ Thước gãi gãi đầu đầy hoang mang: "Ta thấy đêm qua đại tiểu thư ngủ rất say cơ mà?"
Đại nương kinh ngạc hỏi: "Đêm qua đại tiểu thư ngủ chung phòng với ngươi à?"
Hỉ Thước gật gật đầu: "Nửa đêm nàng ấy mới chạy qua."
Tần Tranh bấy giờ đang ngồi xổm trước bệ bếp trông lửa: "..."
Nàng đại khái đã hiểu vì sao nửa đêm Lâm Chiêu lại phải chạy sang phòng Hỉ Thước để ngủ rồi.
Ban đầu nàng còn tính toán sau khi trở về sẽ chen chúc ngủ chung giường với Lư thẩm, nhưng hiện tại xem ra vẫn là thôi đi. Lư thẩm đã có tuổi rồi, cái dáng ngủ thích giật chăn lại chẳng chịu nằm yên của nàng mà làm thẩm ấy đổ bệnh ra đấy thì thật là tội lỗi đầy mình.
Chờ đến khi Lâm Chiêu bàn bạc xong với Lâm Nghiêu rồi bước vào, nghe nói Tần Tranh muốn đi cùng để phụ giúp lợp ngói, cô nương này tự nhiên là miệng cười ngoác ra đồng ý ngay lập tức.
Bởi vì đường đến nhà Khang bà tử sẽ thuận đường đi ngang qua khoảng sân nơi Tần Tranh đang ở, Tần Tranh nghĩ đến việc buổi tối vẫn phải chen chúc chung giường với Thái tử, liền lấp liếm lấy cớ ban đêm trời lạnh để hỏi mượn Lâm Chiêu một chiếc chăn bông khác.
Lâm Chiêu sợ Tần Tranh bị lạnh nên định vào phòng ôm chiếc chăn bông dày sụ của mùa đông cho nàng. Tần Tranh nghĩ bụng cái loại chăn bông dày cỡ này mà đắp lên giường thì chỉ sợ Thái tử chẳng còn chỗ nào để mà nằm mất, liền chủ động lựa lấy một chiếc mỏng hơn một chút.
Lâm Chiêu đầy vẻ khó hiểu: "Chiếc chăn này cũng chỉ dày bằng chiếc chăn hiện tại trên giường của tỷ thôi mà, đổi sang chiếc này sợ là ban đêm tỷ vẫn bị lạnh đấy."
Tần Tranh nói: "Ta mang về để đắp thêm thôi, độ dày thế này là đủ rồi."
Sắc mặt Lâm Chiêu bỗng trở nên vô cùng quái dị: "Hai chiếc chăn đắp cùng một lúc sao? Thời tiết thế này đắp vậy có mà nóng phát điên lên mất? Có phải là do tướng công của A Tranh tỷ tỷ đang mang thương tích trong người nên cực kỳ sợ lạnh không?"
Tần Tranh đang lo không tìm được lý do thoái thác, nghe Lâm Chiêu nói vậy liền vội vàng gật đầu lia lịa: "Tướng công nhà ta đúng là có chút sợ lạnh."
Lâm Chiêu lộ rõ vẻ mặt kinh hoàng: "Hắn bị suy nhược cơ thể đến nông nỗi ấy cơ à! Hèn chi từ lúc bị thương đến giờ chẳng thảy thèm động vào người A Tranh tỷ tỷ luôn."
Tần Tranh: "..."
Lời này tuyệt đối vạn lần không được để cho Thái tử biết.
…
Tại Tây trại bấy giờ, Thái tử nửa điểm cũng không hề hay biết bản thân lại bị người ta "bố trí" nói xấu cho một trận.
Đông trại lần này đi cùng có tới bốn năm chục hán tử, ai nấy đều hung thần ác sát đứng dàn hàng ngang trước cổng lớn Tây trại, trông cũng khá là ra oai và dọa người. Họ đang áp giải mười mấy người bên Tây trại bị đánh cho mặt mũi bầm dập, trói gô lại như trói lợn.
Mấy hán tử đứng gác trên chòi canh của Tây trại thấy tình thế không ổn, không một ai dám tự tiện mở cổng trại ra.
Một tên tiểu lâu la run rẩy hỏi Vương Bưu: "Vương... Vương đầu lĩnh, các người làm cái gì thế này?"
Vương Bưu hung hăng tung một cước đá thẳng vào nhượng chân của một tên Tây trại bị trói gần đó, khiến đối phương khuỵu xuống quỳ rạp trên mặt đất.
Hắn cười lạnh nói: "Cái lũ phản đồ này cấu kết với hải tặc, dám cướp thuyền hàng của Đông trại ta! Kêu Nhị đương gia cùng cái tên cẩu nghĩa tử của lão ra đây gặp ta!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)