Không còn mối đe dọa từ những mũi tên bắn lén, đám hán tử Đông trại tranh nhau chui vào giỏ treo. Tần Tranh và Hỉ Thước đứng ở vách núi nhìn xuống với tâm trạng thấp thỏm lo âu, thấy cảnh này cũng thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Giỏ treo còn cách mặt đất một khoảng, Thái tử đã nhìn thấy Lâm Nghiêu đang bị một đám hải tặc vây khốn chặt chẽ. Vạt áo trên người hắn đã bị máu tươi nhuộm hồng hơn nửa, che chở bên cạnh hắn chỉ còn một hán tử râu quai nón và Lâm Chiêu, nhưng đám hải tặc lại giống như một lũ đỉa đói hút máu, cứ thấy sơ hở là lao vào cắn xé, hai người họ cũng đã đến hồi nỏ mạnh hết đà.
Thái tử mượn lực bước một bước lên thành giỏ treo, nhảy vọt ra khỏi giỏ. Hắn đạp lên đầu mấy tên hải tặc đang định xông tới vây giết mình, trực tiếp đáp xuống tầng trong cùng của vòng vây.
Trường kiếm trong tay ra khỏi vỏ tựa như con ngân xà, trong chớp mắt đã lấy đi mạng sống của vài người.
Bên hông Lâm Nghiêu bị chém một đao, máu tươi tuôn ra xối xả, hắn phải tựa lưng vào đống gỗ chất trên mặt đất, không tài nào nhúc nhích nổi.
Hà Vân Tinh dùng hai tay bịt chặt vết thương bên hông hắn, nhưng máu vẫn cứ không ngừng rỉ ra qua các kẽ ngón tay, nhuộm đẫm một mảng cát lớn dưới thân.
Nàng ta khóc đến mức giọng nói đã khản đặc: "Lâm Nghiêu, ngươi đừng chết mà, ngươi ráng gượng thêm chút nữa đi, cha ta sắp dẫn người tới cứu chúng ta rồi..."
Thái tử chỉ liếc nhìn một cái, đôi mày khẽ nhíu lại. Vết thương của Lâm Nghiêu nếu còn không mau băng bó, chỉ sợ hắn sẽ thực sự chết vì mất máu quá nhiều.
Dù có chút không đúng lúc, nhưng hắn vẫn theo bản năng nghĩ về Tần Tranh. Nếu hôm nay người bị thương đến nông nỗi này là hắn, Tần Tranh tuyệt đối sẽ không ngồi yên bất động, chỉ biết ôm mặt khóc lóc ở bên cạnh.
Nàng tuy nhìn qua cũng có vẻ yếu ớt mảnh mai, nhưng ẩn sâu trong tấm thân mảnh khảnh ấy, dường như lại chứa đựng một nguồn sức mạnh vừa ôn hòa vừa cứng cỏi, giống như một mầm non đang ra sức sinh trưởng để đâm toác cả tảng đá lớn.
Nhìn bộ dạng khóc lóc như sắp cưỡi hạc quy tiên của Hà Vân Tinh, Thái tử cũng chẳng trông mong gì nàng ta có thể giúp Lâm Nghiêu băng bó. Hắn trực tiếp lao lên thế chỗ cho Lâm Chiêu, đồng thời ném cho nàng một lọ kim sang dược: "Không muốn huynh trưởng ngươi chết thì mau qua băng bó cầm máu cho hắn đi."
Kiếm pháp của hắn cực kỳ sắc bén. Sau khi thế chỗ cho Lâm Chiêu, hắn chẳng những không để lũ hải tặc vây công tìm được bất kỳ sơ hở nào, mà còn chém cho chúng phải liên tiếp bại lui, giúp Vương Bưu vốn đã khổ chiến từ lâu có thể thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Trên người Lâm Chiêu cũng dính vài vết chém, có điều thương thế không nghiêm trọng như Lâm Nghiêu. Đón lấy lọ kim sang dược, nàng không hề nói lời thừa thãi, lập tức lao đến bên cạnh Lâm Nghiêu, xé toạc vạt áo bên hông hắn ra, đổ thẳng hơn nửa lọ bột thuốc vào vết thương, rồi lại dùng vạt áo vừa xé ra cuốn chặt lại để cầm máu.
Khuôn mặt dính đầy vết máu của nàng lúc này trông giống như một con thú nhỏ vừa mất đi sự che chở, liền nhe hết nanh vuốt sắc nhọn ra ngoài: "Ca, ráng gượng nhé, chúng ta sắp thắng rồi."
Làm xong những việc này, Lâm Chiêu lại một lần nữa lao vào chiến cuộc. Từ đầu đến cuối, nàng không thèm hé môi nói với Hà Vân Tinh một lời nào.
Hà Vân Tinh biết nàng đang oán hận mình, trong lòng cảm thấy ủy khuất vô cùng, đành dẩu môi tiếp tục thút thít khóc lóc.
Vương Bưu đã mệt đến bủn rủn cả chân tay, phải chống cây đại thiết chùy xuống đất mới đứng vững nổi. Mắt thấy trường kiếm của Thái tử cứ quét qua một đường là lại có một toán hải tặc ngã xuống, hắn liền nhổ hai bãi nước bọt vào lòng bàn tay để lấy đà, rồi lại vác đại thiết chùy lao vào chiến đấu: "Tiểu bạch kiểm này khá khen cho ngươi lợi hại thật đấy, nhưng lão tử đây cũng chẳng kém cạnh ngươi đâu!"
Thái tử khẽ liếc gã một cái, không thèm đáp lời. Các chiêu thức kiếm của hắn nửa điểm cũng không hoa mỹ, nhưng đường kiếm nào vung ra là đường ấy thấy máu. Sau khi liên tiếp hạ gục mấy chục tên hải tặc, số còn lại nhìn hắn mà trong lòng không khỏi dâng lên một nỗi khiếp đảm. Chúng chỉ dám đứng giãn ra thành vòng vây xung quanh chứ không một tên nào dám tùy tiện tiến lên nữa.
Khi mười mấy chiếc giỏ treo đã chạm đất, đám hán tử trong sơn trại đồng loạt gầm rống xông lên chém giết. Lũ hải tặc thấy viện binh của đối phương đã đến, bên phía Lâm Nghiêu lại có một "tôn sát thần" như Thái tử bảo vệ, biết không thể nào bồi thêm đao để kết liễu hắn được nữa, liền bắt đầu lục đục rút lui về phía thuyền.
Lâm Chiêu bấy giờ đã giết đến đỏ cả mắt, thấy chúng có ý định tháo chạy, nàng vung cây roi dài cuốn chặt lấy cổ một tên hải tặc, rồi rút thanh Miêu đao bên hông ra cứa đứt cuống họng hắn, hung tợn quát: "Muốn chạy sao? Dám dẫn xác đến tận cửa Kỳ Vân trại của ta giương oai, hôm nay một đứa cũng đừng hòng sống sót trở về!"
Khi người của Kỳ Vân trại không ngừng được thả xuống, trận chiến tàn cuộc còn lại đã hoàn toàn trở thành một màn đơn phương tàn sát của mọi người trong trại đối với lũ hải tặc.
Thương thế của Lâm Nghiêu quá nặng, lại bị mất máu quá nhiều, người trong trại không dám tùy tiện dịch chuyển hắn. Mãi cho đến khi đích thân lão đại phu chạy đến xử lý lại vết thương một lượt, họ mới dám dùng cáng khiêng hắn quay trở về.
Đúng lúc bọn họ đang ngồi trên giỏ treo để kéo lên Yển Quật thì Nhị đương gia mới dẫn theo mấy chục người tinh nhuệ Tây trại hấp tấp chạy tới. Lão vừa thấy người liền gào rống lên, trông chẳng khác nào một con báo săn đang giận dữ: "Tinh Nhi đâu rồi?"
Lâm Chiêu đi ngang qua bên cạnh lão, nghe vậy chỉ lạnh lùng liếc Nhị đương gia một cái.
Nhị đương gia đang muốn nổi giận thì vừa vặn lúc này chiếc giỏ treo chở Hà Vân Tinh cũng được kéo lên đến nơi. Hà Vân Tinh vừa nhìn thấy Nhị đương gia thì nước mắt lại tuôn rơi như mưa, khóc nghẹn ngào gọi: "Cha!"
Nhìn thấy nữ nhi cưng không hề hấn gì, tảng đá đè nặng trong lòng Nhị đương gia mới được buông xuống. Lão sa sầm mặt mắng chửi: "Ai cho phép ngươi tự tiện ra khỏi trại hả?"
Hà Vân Tinh chẳng đáp lời, chỉ biết ôm mặt khóc thút thít.
Dù sao cũng là nữ nhi độc nhất được lão nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa nuôi lớn, Nhị đương gia nhìn thấy một bên ống tay áo của nàng ta đẫm máu thì lại tưởng nàng bị thương. Cho dù trong lòng có đang giận đến mấy, ngữ khí của lão cũng mềm mỏng hẳn xuống: "Con bị thương ở chỗ nào rồi?"
Hà Vân Tinh lại càng khóc dữ dội hơn: "Con không có bị thương. Là Lâm đại ca vì cứu con nên mới bị hải tặc chém một đao, chảy rất nhiều máu..."
Lời này vừa thốt ra, không chỉ người bên Tây trại biến sắc với những biểu cảm khác nhau, mà ngay cả Tần Tranh đang đứng cạnh đó cũng không khỏi ngỡ ngàng.
Lâm Nghiêu bị thương nặng đến thế, hóa ra là vì bảo vệ Hà Vân Tinh sao?
Hèn chi lúc nãy Lâm Chiêu lại dùng ánh mắt lạnh lẽo như băng để nhìn Nhị đương gia khi lão chất vấn.
Tần Tranh vừa thở phào nhẹ nhõm một hơi, nhưng nơi đáy lòng lại dâng lên một chút ngượng ngùng đầy vi diệu. Sao Thái tử lại biết được nàng đang nghĩ cái gì trong đầu hay vậy?
Nhờ có lần ra tay cứu giúp Lâm Nghiêu này, thái độ của người Đông trại đối với hai người họ rõ ràng là đã tăng thêm vài phần kính trọng từ tận đáy lòng.
Ngay cả khi đi đường có chạm mặt những hán tử xa lạ chưa từng quen biết, người ta cũng sẽ dùng thái độ vô cùng thân thiện để chào hỏi họ.
Hai người vừa trở về tiểu viện, hớp nước còn chưa kịp uống thì đã có một hán tử tìm đến tận cửa. Người nọ báo rằng Lâm Nghiêu đã tỉnh lại, muốn mời Thái tử qua đó một chuyến.
Tần Tranh nhớ lại lúc ở Yển Quật, sắc mặt của Lâm Chiêu rõ ràng là rất không ổn. Nàng có lòng muốn qua an ủi cô nương đó vài câu, liền cùng Thái tử đi qua đó.
Hai huynh đệ Lâm Nghiêu sống chung trong một khoảng sân. Lúc này, đám tiểu đầu mục của Đông trại đều đang tụ tập đông đủ trong phòng của Lâm Nghiêu. Khi Tần Tranh theo chân Thái tử bước vào, nàng liền nhìn thấy ngay Lâm Chiêu đang ngồi trên chiếc ghế đẩu đặt ở bên mép giường.
Hốc mắt cô nương đỏ hoe, rõ ràng là vừa mới khóc xong, nhưng thần sắc lộ ra lại vô cùng kiên cường, cứng rắn: "Muội nhất định sẽ báo thù cho huynh!"
Lâm Nghiêu vừa mới tỉnh lại, do bị mất máu quá nhiều nên huyết sắc trên gương mặt chữ điền rám nắng thường ngày bấy giờ trông có chút trắng bệch. Hắn yếu ớt mở miệng: "Đừng có làm bậy, hết thảy cứ đợi thương thế của ta lành lại rồi hãy tính."
Lâm Chiêu mím chặt môi không thèm nói nửa lời.
Một người đứng gần cửa phòng trông thấy Thái tử và Tần Tranh liền vội vã lên tiếng: "Trình công tử tới rồi!"
Lâm Nghiêu hướng ánh mắt về phía cửa phòng, những người có mặt trong phòng cũng tự động dạt sang hai bên nhường ra một lối đi cho hai người bước vào.
Khi Thái tử tiến lại gần, Lâm Nghiêu liền nở một nụ cười yếu ớt với hắn: "Lâm mỗ hôm nay có thể nhặt lại được một cái mạng này, hết thảy đều nhờ vào ơn cứu mạng của Trình huynh. Hai vị thật đúng là quý nhân của huynh đệ chúng ta."
Thái tử đáp: "Trại chủ khách khí rồi."
Lâm Nghiêu khẽ ho khan hai tiếng, ánh mắt quét qua một lượt tất cả mọi người có mặt trong phòng, chậm rãi phân phó: "Ta còn phải tịnh dưỡng vết thương một thời gian dài. Trong khoảng thời gian này, mọi việc trong trại các ngươi cứ nghe theo sự sắp xếp của Bưu Tử."
Vương Bưu vốn là cánh tay phải đắc lực của hắn, lại là người có thực lực võ nghệ cao cường, thế nên quyết định này của hắn không một ai có ý kiến phản đối.
Thế nhưng, câu nói tiếp theo của Lâm Nghiêu lại khiến cho toàn bộ mọi người có mặt trong phòng phải chấn động kinh ngạc: "Cái mạng này của ta là do Trình huynh cứu về. Kể từ ngày hôm nay trở đi, hắn chính là huynh đệ ruột thịt của Lâm Nghiêu ta, và cũng là Tam đương gia của Kỳ Vân trại chúng ta."
Trong phòng vang lên một trận bàn tán xôn xao nho nhỏ. Võ nghệ của Thái tử thì ngày hôm nay bọn họ đều đã được tận mắt chứng kiến, điểm này là điều không thể bàn cãi. Chỉ có điều thời gian hắn gia nhập trại còn quá ngắn ngủi, đột nhiên lại để hắn làm Tam đương gia của Kỳ Vân trại, trong lòng đại đa số mọi người không tránh khỏi có chút chần chừ.
Tình hình kiểu này chỉ cần không có ai công nhiên đứng ra phản đối thì về cơ bản là xem như định đoạt. Thế nhưng, chính Thái tử lại uyển chuyển từ chối: "Đa tạ ý tốt của trại chủ. Nếu trại chủ có chỗ nào cần dùng đến Trình mỗ, Trình mỗ nguyện làm quân sư, còn chức vị Tam đương gia thì xin miễn cho."
Lâm Nghiêu thấy Thái tử không có ý định đó thì cũng không gượng ép nữa. Thái tử liền cứ như vậy trở thành quân sư của Kỳ Vân trại.
Đại phu nói Lâm Nghiêu cần phải tĩnh dưỡng, mọi người rời khỏi phòng ngủ để đi ra sảnh ngoài bàn bạc về những sự sắp xếp tiếp theo. Lâm Chiêu vừa bước ra khỏi cửa phòng liền ngồi bệt xuống thềm đá trước cửa mà ngẩn người.
Tần Tranh ngồi xuống bên cạnh nàng, nhẹ nhàng vỗ vỗ vào vai lưng: "Khó chịu thì cứ khóc ra đi."
Lâm Chiêu bướng bỉnh đáp: "Muội mới không khóc, ca ca muội đã chết đâu!"
Tần Tranh biết cô nương này tính tình thích cậy mạnh, trong lòng chỉ càng thêm đau lòng cho nàng ấy, nàng không nói gì nữa, chỉ khẽ vỗ về bả vai nàng ấy.
Lâm Chiêu mím chặt môi đến mức trắng bệch, nhưng hốc mắt lại vẫn không chịu sự khống chế mà từ từ đỏ lên.
"Địa thế của Yển Quật rất cao, từ đó có thể phóng tầm mắt nhìn ra toàn bộ khúc sông. Nếu có số lượng lớn thuyền bè tiếp cận thì người canh gác đều sẽ phát cảnh báo từ trước. Tại sao cố tình lại là ngày hôm nay, những người trực ban ở Yển Quật thảy đều bị tiêu chảy, không một ai nhìn thấy thuyền của hải tặc áp sát?"
Tần Tranh chần chừ hỏi: "Là do đồ ăn xảy ra vấn đề sao?"
Lâm Chiêu nhắm hai mắt lại, lắc đầu: "Đồ ăn đều là do Vương đại nương nấu, người của Đông trại mang qua đó, không thể nào có vấn đề được. Trừ phi là có kẻ đã động tay động chân vào lúc ăn."
Tần Tranh vừa nghe liền biết đây là một vụ "ngậm bồ hòn làm ngọt". Đồ ăn từ lúc nấu xong cho đến khi mang qua đó đều do người Đông trại qua tay. Cho dù là người Tây trại lén bỏ thuốc xổ đi chăng nữa, nếu tra rõ ra thì bên kia cũng có rất nhiều lý do để thoái thác, thậm chí còn có khả năng quay lại cắn ngược một cái. Bởi vì người Tây trại khi ăn cơm do Đông trại đưa tới cũng bị tiêu chảy cơ mà.
Lâm Chiêu mỉa mai lên tiếng: "Lão tặc họ Hà cùng tên nghĩa tử của hắn sau khi nhìn thấy pháo hiệu phát tín hiệu mà lại chậm trễ không chịu dẫn người Tây trại qua đây, chẳng phải là muốn để ca ca muội chết trong tay lũ hải tặc sao? Chỉ có điều lão có ngàn tính vạn tính cũng không tính ra được nữ nhi cưng của lão bấy giờ cũng đang ở dưới chân núi."
"Nếu không phải ca ca muội niệm tình nghĩa cùng nhau lớn lên từ nhỏ mà cứu nữ nhi của lão, chỉ sợ lão tặc kia lúc này chỉ có thể ôm xác nàng mà khóc!"
Nói đến đây, Lâm Chiêu không kìm được lại quệt nước mắt một cái: "Bất quá, việc ca ca muội đỡ thay Hà Vân Tinh nhát đao đó, cũng là vì muội."
Tần Tranh khẽ cân nhắc một chút liền hiểu ra ẩn ý trong câu nói này của Lâm Chiêu.
Lâm Nghiêu cứu Hà Vân Tinh, tình nghĩa thanh mai trúc mã lớn lên cùng nhau chỉ là một phần. Lúc đó bọn họ quả bất địch chúng, người trên núi lại không xuống được, Nhị đương gia có khả năng còn đang nghĩ đến chuyện nhân cơ hội này tận diệt luôn cả Đông trại.
Chỉ khi Hà Vân Tinh còn sống, Nhị đương gia vì muốn cứu nữ nhi của mình mới chịu đình chỉ kế hoạch ban đầu, không tiếc bất cứ giá nào phái người xuống dưới chân núi chi viện.
Lùi một vạn bước mà nói, Lâm Nghiêu thừa biết một khi bản thân hắn chết đi, Đông trại rơi vào tay Nhị đương gia thì hắn chắc chắn sẽ bị nhổ cỏ tận gốc. Hắn liều mình cứu Hà Vân Tinh, có lẽ còn có thể khiến Nhị đương gia nể tình mà chừa cho Lâm Chiêu một con đường sống.
Lúc còn đang khổ chiến ở dưới chân núi, hắn đã suy tính kỹ càng mọi đường lui rồi mới nghĩa vô phản cố làm như vậy.
Tần Tranh không biết phải an ủi Lâm Chiêu thế nào, chỉ đành nhẹ nhàng ôm lấy nàng vào lòng.
Lâm Chiêu dù có thích cậy mạnh đến đâu thì suy cho cùng cũng chỉ là một tiểu cô nương mười bốn tuổi. Nàng gục đầu lên vai Tần Tranh, tuy không hề phát ra một tiếng nấc nào, nhưng Tần Tranh lại cảm nhận được vạt áo nơi bả vai mình đang dần bị nước mắt thấm ướt đẫm.
Nàng khẽ khàng nói: "A Chiêu đừng buồn nữa, Tây trại càng muốn thứ gì thì muội lại càng phải thay huynh trưởng mình bảo vệ chặt thứ đó, tuyệt đối không được để chúng đạt được ý đồ."
Sau khi đã khóc cho thỏa, Lâm Chiêu ngẩng đầu lên, ánh mắt lại một lần nữa trở nên vô cùng kiên định: "Đương nhiên rồi! Nhất định là lão tặc họ Hà thấy chúng ta sắp sửa xong bến tàu, biết Tây trại của lão không thể xơ múi được chút lợi lộc nào nên mới chó cùng rứt giậu đây mà!"
…
Tại gian ngoài, Thái tử đang cùng mọi người bên Đông trại bàn bạc đại sự. Trong lòng họ đều tự hiểu rõ toán hải tặc tập kích lần này là vì hai thuyền hàng kia, còn Tây trại vì lợi ích trước mắt, e là lúc này đã mặc chung một quần với lũ hải tặc rồi.
Nếu muốn nhanh chóng bốc dỡ số hàng trên thuyền để vận chuyển về sơn trại thì bến tàu bắt buộc phải tiếp tục sửa chữa. Bằng không, một khi lũ hải tặc đánh hơi thấy tiếng gió mà trực tiếp giết qua lúc họ đang dỡ hàng, thì lại là một trận khổ chiến ác liệt nữa.
Vương Bưu trải bản vẽ kỹ thuật mà Lâm Chiêu đưa cho hắn lên bàn: "Đây là bản vẽ thiết kế mà đại tiểu thư xin được từ một lão nhân dưới chân núi. Chiều nay chúng ta sẽ tiếp tục đẩy nhanh tiến độ, tranh thủ trong đêm nay vận chuyển hết toàn bộ số hàng về trại."
Thái tử vừa nhìn thấy bản vẽ kỹ thuật quen mắt kia, mí mắt liền khẽ giật giật: "Lão nhân dưới chân núi?"
Vương Bưu liền giải thích đầu đuôi ngọn ngành cho hắn nghe: "Trong trại chúng ta vốn chỉ có lão nhân họ Phùng bên Tây trại trước đây từng làm ở Tào Bang là biết cách sửa bến tàu. Đêm hôm đó giằng co ở từ đường làm mất mặt Nhị đương gia xong, lão già họ Phùng liền cáo bệnh không thèm đến sửa nữa. Đại tiểu thư đành phải xuống núi tìm một lão nhân gia trước đây từng phụ trách xây dựng phòng thủ thành trong quân doanh để hỏi cách xây bến tàu. Tối hôm qua chúng ta làm theo cách đó đã đóng xong cọc móng và đặt xong xà ngang rồi, giờ chỉ còn thiếu phần trụ cầu di động này và đóng các tấm ván nhịp cầu nữa thôi."
Thái tử nghe xong lời giải thích của Vương Bưu thì vẫn cứ chăm chú nhìn vào tờ bản vẽ kia, thần sắc biến hoá khôn lường, thật khó đoán định.
Mẩu giấy này chính là loại giấy kém chất lượng mà hôm qua hắn thắng được từ chỗ lão đại phu khi đánh cờ, còn mực là loại mực cũ được mài ra từ nghiên mực thô kệch kia. Và ừm, hình vẽ trên này cũng chính là bức bản vẽ mà đêm qua hắn đã nhìn thấy ở chỗ Tần Tranh, không sai vào đâu được.
Hóa ra nàng vẽ bức sơ đồ này là để giúp trong trại sửa chữa bến tàu.
Hắn lại không biết rằng, Thái tử phi của hắn thế mà còn có cả bản lĩnh bực này cơ đấy.
Sau khi trở về viện, Tần Tranh cứ tổng cảm thấy ánh mắt Thái tử nhìn nàng có chút quái quái.
Nàng nghĩ mãi mà không ra, thấy Thái tử đang ngồi trước bàn, một tay gác lên ấn nhẹ vào xương mày, còn tưởng rằng chứng đau đầu của hắn lại tái phát, liền hảo tâm hỏi: "Tướng công bị đau đầu sao?"
Thái tử như đang suy tư điều gì mà liếc nhìn nàng một cái, rồi nhẹ nhàng gật đầu.
Tần Tranh đứng dậy đi vòng ra phía sau hắn: "Vậy để ta giúp ngài xoa bóp một chút."
Thái tử lại từ chối: "Không cần đâu, chẳng qua là có bức hình nhìn mãi không hiểu thôi."
Tần Tranh vừa nghe hắn nhắc đến hai chữ "bức hình", trong lòng bỗng chốc dâng lên một điềm báo chẳng lành.
Quả nhiên, ngay giây tiếp theo liền thấy Thái tử từ trong ống tay áo rút ra chính bức sơ đồ bản vẽ giản lược mà nàng đã vẽ, trải rộng lên mặt bàn, rồi hờ hững buông một câu như thể vô tình: "Nghe nói đây là do một lão nhân bảy mươi tuổi dưới chân núi vẽ."
Đôi mắt hẹp dài của hắn khẽ ngước lên, đuôi mắt hơi xếch mang theo vài phần mê hoặc. Khi kết hợp với gương mặt thanh lãnh của hắn, vẻ ngoài ấy toát lên nét quyến rũ chết người mà chính hắn cũng không hề tự biết: "A Tranh có nhìn hiểu được không?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
