---
Nước mắt Vinh Thiển tràn đầy vành mắt, cô bây giờ không muốn nghe bất cứ lời an ủi nào.
Cô nghĩ cuộc đời của cô vừa mới tìm được lại sự sống, nhưng một lần nữa, tình yêu đẹp của cô lại bị phá hủy. Cô chẳng nắm giữ được chút nào mà lần này lại bị hủy diệt. Vất vả lắm cô mới có được một gia đình hạnh phúc.
Lệ Cảnh Trình ôm cô vào trong ngực, cho cô gối đầu lên vai anh.
Gạo Nếp từ trong phòng tắm đi ra, thấy cảnh này liền nhanh chân chạy tới: “Ba! Mẹ! Ba mẹ làm sao vậy?”
Vinh Thiển nhắm hai mắt, dán chặt vào vai Lệ Cảnh Trình để áo sơ mi của anh thấm hết nước mắt mình, sau đó cô miễn cưỡng ngẩng đầu: “Không có gì. Mẹ và ba đang nói chuyện.”
”Mẹ, hôm nay mình đi viện hải dương học nha, con muốn xem cá heo.”
Lệ Cảnh Trình sờ sờ bàn tay con gái: “Hôm nay chúng ta sẽ không ra ngoài. Con với cô Tiền chơi trong sân thôi nhé?”
Gạo Nếp không cam lòng, còn định vòi vĩnh, nhưng khi thấy đôi mắt Vinh Thiển, con bé lại im lặng.
Đúng là mẹ con tâm tư liên thông! Bé thấy mẹ có vẻ buồn, chẳng lẽ bé còn nháo loạn không ngoan sao.
”Được ạ!”
Lệ Cảnh Trình gọi người giúp việc dẫn Gạo Nếp đi chơi, trong nhà không ai được quấy rầy.
Vinh Thiển ngồi ở cạnh giường, Lệ Cảnh Trình chuẩn bị bữa trưa cho cô.
Thế giới giữa hai người quá mức an tĩnh, an tĩnh quá làm cô bắt đầu suy nghĩ miên man.
Cô bất giác nhớ đến mấy năm trước, khi Hoắc Thiếu Huyền mang cô ra ngoài, trong lòng anh hẳn khó chịu hơn cô, càng khó mà chấp nhận.
Cũng có một quãng thời gian rất dài, Hoắc Thiếu Huyền không bao giờ đề cập đến chuyện cô bị cưỡng bức. Anh yêu cô, đây là điều không thể nghi ngờ; Vinh Thiển cũng nhờ vào tình cảm này mới từ từ đón nhận anh.
Nhưng chuyện giờ này giống như một tờ giấy trắng bị rạch một dao, hay bị ngón tay đâm một lỗ. Vết rách to như thế muốn sửa chữa cũng không được. Đó là một vết nhơ, không thể tiếp nhận được.
Lệ Cảnh Trình bây giờ có thể cùng cô, dần dần làm những đau xót trong cô tan biến, nhưng nó lại giống như cây gai đâm vào trong thịt, mỗi khi nhớ tới lại khiến cô đau nhức không thôi. Nơi đó bỗng nhiên trở thành cấm địa, không thể đụng, cũng không thể chạm vào.
Chỉ cần anh yêu cô, cô cũng không cần nhớ đến nó.
Huống chi anh là Lệ Cảnh Trình.
Anh trước kia đã từng gây ra chuyện này cho cô, làm tình yêu giữa cô và Hoắc Thiếu Huyền tan vỡ; nhưng hôm nay, loại chuyện này lại rơi xuống đầu anh.
Thật ra, kết quả cũng như nhau.
Xa nhau đã khó khăn như thế, cùng một chỗ lại càng khó hơn gấp bội.
Dần dần, khoảng cách sẽ càng lúc càng lớn; tình cảm tốt đẹp biến thành giày vò, ôm vào trong ngực thì đau khổ, mà vứt đi thì lại hối tiếc.
---
Nhà họ Lệ.
Thẩm Tĩnh Mạn cả ngày tâm trạng không yên. Củng Khanh và Cũng Dụ cũng điên giống vậy. Phòng của Lệ Cảnh Tầm bị phá thành như thế, hai người còn không lợi dụng cơ hội mà làm to chuyện lên sao.
Lệ Cảnh Vân nhịn không được nữa quát to: “Mau đi tìm thằng hai về đây! Xem coi có phải nó chết ở ngoài rồi không!”
Ông chủ gia đình đã nói như vậy, hai chị em họ Củng lúc này mới ý thức được lời nói của Lệ Cảnh Trình không đơn giản chỉ để hù dọa các bà.
”Ông à, lẽ nào Cảnh Tầm thực sự xảy ra chuyện?”
”Cậu cả sao lại biết được? Có phải cậu cả làm không?”
Lệ Cảnh Vân đã tìm Lệ Cảnh Tầm khắp nơi. Ông bị phiền tới mức đau đầu: “Đi chỗ khác, để cho tôi được thanh tĩnh!”
Thịnh Thư Lan đi vào phòng khác. Nhìn thấy Thẩm Tĩnh Mạn đứng trước cửa sổ sát đất, cô liền bước tới bên cạnh: “Mẹ, đừng lo lắng! Không có chuyện gì đâu.”
”Con xem bộ dạng của Cảnh Trình, mẹ sợ nó sẽ phát bệnh.”
”Cái gì?”
Thịnh Thư Lan thận trọng nhìn bà: “Cảnh Trình nói SMX gì đấy là của cậu hai. Là cái gì thì chúng ta đều đã rõ ràng. Anh ấy tức giận như vậy, nguyên nhân khẳng định có liên quan tới Vinh Thiển.”
Thẩm Tĩnh Mạn suy nghĩ lời Thịnh Thư Lan nói, mắt trợn tròn, miệng mấp máy không nói nên lời: “Con, con ý nói Vinh Thiển có liên quan tới chuyện này?”
”Con chỉ đoán mò. Nhìn bộ dạng hôm nay của anh ấy, ít nhiều cũng liên quan tới cậu hai. Nói cách khác, anh ấy có thể động tay động chân gì đó.”
”Lúc đó mẹ cũng thực sợ hãi. Cái thằng này!”
Ánh mắt Thịnh Thư Lan thoáng nhìn ra ngoài cửa sổ. Qua lớp cửa sổ thủy tinh, cô đưa tay lên, lúc rút tay về, trên kính hình thành một dấu tay ẩm hơi nước.
”Chúng ta đều ở trong nhà họ Lệ, chuyện không thể liên quan tới chúng ta. Nếu đó là chuyện công ty lại càng không thể. Hơn nữa, Cảnh Trình chạy tới như vậy, chẳng lẽ Vinh Thiển lại không biết? Nhưng cô ấy lại không đi theo. Mẹ, con lo lắm! Lúc con xảy ra chuyện ở nơi kia, đêm nào cũng nằm thấy ác mộng. Mẹ nói nếu như Vinh Thiển gặp phải chuyện không may, vậy phải làm sao?”
Thẩm Tĩnh Mạn càng nghe càng sợ, càng nghĩ càng thấy khả năng này cũng rất lớn.
”Không được. Mẹ phải đến một chuyến.”
”Mẹ!” Thình Thư Lan kéo bà: “Mẹ xem bộ dạng của Cảnh Trình, lẽ nào còn có thể tới đó hỏi được sao? Loại chuyện này tốt nhất không được để cho ai biết.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

