-----
Vinh Thiển nghĩ điện thoại chưa bị bọn chúng lấy mất, đang để ở trong xe, Lệ Cảnh Trình chắc sẽ mau chóng tìm được.
Cô ta rất lo Vinh Thiển nghe ra điểm gì khác lạ, liền dìu hắn ta đi. Trọng lượng khá nặng, tiếng bước chân cũng nặng nề. Vinh Thiển vốn nghĩ đối phương đã bị thương, nghe tiếng động như thế, cô càng tin chắc hơn.
Trong căn phòng lớn, sự yên tĩnh được khôi phục lại.
Lúc bỏ đi, cô gái kia phải dùng sức lực mới mở cửa phòng ra được.
Vinh Thiển động đậy người, muốn bò dậy, nhưng cả người mềm nhũn. Cô nằm tại chỗ, phía sau lưng từng lớp mồ hôi lạnh túa ra.
Lệ Cảnh Trình đã lái xe tới đi tìm. Điện thoại gọi liên tục nhưng không có ai bắt máy, Lệ Cảnh Trình liền biết đã có chuyện không hay xảy ra.
Anh liền gọi điện thoại cho Hoắc Thiếu Huyền.
Một phút này, cả người anh run rẩy.
”Thiển tiểu nhị?”
Nghe giọng của Lệ Cảnh Trình, Hoắc Thiếu Huyền cũng cảm thấy không thích hợp: “Tôi đã nhìn cô ấy lên taxi trở về.”
”Lúc nào?”
”Một, hai tiếng trước.”
Lệ Cảnh Trình lúc này đã phẫn nộ: “Cô ấy chưa về nhà!”
”Cái gì?” Hoắc Thiếu Huyền kinh hãi: “Cô ấy ở đâu?”
”Bởi cô ấy đi gặp anh nên tôi mới an tâm, không ngờ lại gặp bất trắc.”
Hoắc Thiếu Huyền mặc đồ vào, định ra ngoài: “ Tôi đi tìm.”
”Không cần! Tôi đã định vị điện thoại của cô ấy, tôi đi tới đó trước.”
”Ở đâu?”
Lệ Cảnh Trình tắt điện thoại, không dài dòng với anh ta nữa.
Anh đạp chân ga, tiếng xe rít lên khiến nhiều người bị giật mình. Hai tay anh nắm chặt tay lái.
Nếu đối phương đã ra tay, nhất định là đã có sự chuẩn bị. Ngày thường có anh đi cùng cô nên không có gì xảy ra. Lệ Cảnh Trình càng nghĩ càng sợ, theo một đường chạy thẳng.
Nơi này cũng không phải SMX, nhìn qua chỉ giống một biệt thự bình thường.
Lệ Cảnh Trình thấy có chiếc taxi trước cửa. Sau khi xuống xe, anh đi thẳng tới đó, thấy túi xách của cô đặt bên cạnh ghế tài xế.
Lệ Cảnh Trình nhíu mày, cầm lấy túi xách sau đó nhìn về phía biệt thự.
Cửa mở ra. Từng giọt máu rơi vãi, kéo dài trên mặt đất. Lệ Cảnh Trình theo vết máu đi vào. Tới lầu hai, nhìn thấy mấy dấu máu anh càng giật mình, tim anh càng lúc càng hoảng loạn, bước chân cũng trở nên dồn dập.
Vết máu rơi tới một gian phòng thì hết. Lệ Cảnh Trình đứng ở bên ngoài, thậm chí không dám đi vào; nhưng anh không thể do dự được. Nhấc chân bước vào, bên trong một mảng tối thui, anh đưa tay bật đèn lên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


