----
Thịnh Thư Lan biết tính tình Lệ Cảnh Trình không tốt, cô có chút sốt ruột: “Cảnh Trình, anh đừng như vậy, em chỉ làm mấy ly nước trái cây thôi, huống hồ đó làm bạn của Vinh Thiển, em nên chiêu đãi thật tốt.”
Cô nói thật nhỏ, tránh việc để cho Vinh Thiển nghe thấy.
Cố Phương vừa thấy cảnh này, thầm nghĩ rằng, thôi xong rồi.
Vinh Thiển đi tới bên cạnh bọn họ: “Phương Phương, sao cậu lại ở đây? Có chuyện gì à?”
Cố Phương hướng tới cô bước lại, lôi kéo cánh tay Vinh Thiển: “Hình như mình, giống như là gặp rắc rối.”
“Rắc rối?”
Cố Phương cúi đầu không nói lời nào.
Vinh Thiển ngẩng đầu nhìn Lệ Cảnh Trình: “Anh gọi tôi xuống đây làm gì?”
“Vinh Thiển, trong nhà này, cho dù là em cũng không thể sai khiến Thư Lan, cô ấy không phải người hầu.”
Vinh Thiển cảm thấy không hiểu gì cả, ánh mắt liếc về phía ly nước trái cây, đại khái cũng đoán được chuyện gì.
“Thư Lan, ở đây không ai coi chị như người hầu cả, chị là khách, không cần làm mấy việc này.” Vinh Thiển tiếp tục nói: “Bạn của tôi đến đây lần đầu tiên, cũng không biết chị, nhưng lúc cô ấy có yêu cầu, chị cũng có thể cự tuyệt, không cần cảm thấy khó khăn, đó là trách nhiệm của người làm trong nhà.”
Thịnh Thư Lan bị Vinh Thiển nói thế cô liền đỏ mặt: “Đúng vậy, nhưng Vinh Thiển, cô đừng hiểu lầm, tôi cũng cảm thấy không sao cả, chỉ là một cái nhấc tay mà thôi.”
Cô cảm thấy đúng, nhưng người khác lại không cảm thấy như thế.
Lồng ngực cô bị ép nặng nề, Vinh Thiển đưa tầm mắt đón nhận ánh mắt Lệ Cảnh Trình: “Tôi có thể thay bạn tôi giải thích, được chứ?”
Thẩm Tĩnh Mạn ở cách đó không xa, nghe xong liền bước tới, bà mở miệng nói: “Vinh Thiển, cô sai rồi, Thư Lan không phải là khách, con bé cũng là một phần trong ngôi nhà này, đây là việc cô phải thừa nhận.”
Cố Phương kéo ống tay áo của cô: “Người này là ai vậy?”
Vinh Thiển cắn chặt môi dưới, cô không thể không nói Thịnh Thư Lan chính là vợ bé của vị hôn phu của mình.
Thịnh Thư Lan thấy Thẩm Tĩnh Mạn bước tới, thuận miệng gọi một tiếng “mẹ”.
Vinh Thiển kiên quyết không mở miệng nói, nếu cô nói ra, chỉ sợ càng rắc rối thêm mà thôi.
Thẩm Tĩnh Mạn nhìn ly nước trái cây trên bàn, mở miệng hỏi: “Là con làm?”
Thịnh Thư Lan có chút xấu hổ, cô cảm thấy đây chỉ là việc nhỏ mà thôi, không nghĩ tới xảy ra chuyện như vậy: “Mẹ....”
Lâm Nam nhìn một màn này, cô vội đi đến bên cạnh Vinh Thiển: “Làm sao vậy?”
Vinh Thiển lắc lắc đầu.
Lệ Cảnh Trình thấy sắc mặt cô không tốt, đau lòng nói: “Thôi, vào ăn cơm đi, sau khi ăn xong em đi dạo với bạn ngoài vườn hoa đi, anh sẽ cho người chuẩn bị hoa quả thật tươi ngon ọi người.”
Cố Phương vội đẩy đẩy Vinh Thiển, cô nở một nụ cười: “Cám ơn, cám ơn, Thiển Thiển, chúng ta đi ăn cơm thôi.”
Thẩm Tĩnh Mạn đi trước, chuyện thế cũng đủ rồi, bà không nói nữa, gọi Thịnh Thư Lan đi bên cạnh mình.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

