------
Ngón tay Lệ Cảnh Trình mơn trớn hình xăm ở bụng cô: “Cái gì đây?”
”Hình xăm, không nhìn ra sao?”
”Hình này có ý nghĩa gì không?”
Vinh Thiển tựa lên thành giường; cô không muốn nói.
Đó là vết sẹo rất sâu, rất sâu trong lòng.
Đầu ngón tay Lệ Cảnh Trình cẩn thận vuốt ve hình xăm mới phát hiện bụng cô có một vết lồi thô ráp, nói cách khác, hình xăm này giấu một vết sẹo bên dưới.
Vinh Thiển đè tay anh lại: “Bốn năm trước, vì để che dấu vết nhơ mà đời này tôi không thể quên, nên tôi đã xăm nó.”
Bốn năm trước?
Lệ Cảnh Trình bất động, anh nhìn hình xăm của Vinh Thiển chằm chằm như người mất hồn. Ánh mắt lạnh giá làm người ta thấy sợ hãi: “Là ai?”
Lời của Vinh Thiển làm anh nhớ lại cái đêm không thể nào quên nhiều năm trước.
Vinh Thiển giơ cánh tay lên che khuất tầm mắt, giọng nói đầy căm hận: “Bất hạnh đó đã phá hủy tình yêu đẹp nhất đời tôi, giữa lúc tôi nghĩ mọi chuyện đang tiến triển tốt đẹp thì hắn ta đã hủy hoại tôi hoàn toàn, hoàn toàn!” Vinh Thiển không khỏi xúc động, bàn tay dưới chăn cũng nắm chặt lại, cô không muốn nói thêm nữa: “Lệ Cảnh Trình, chúng ta là do nhu cầu của hai bên nên mới ở cùng nhau, anh còn quan tâm quá khứ của tôi làm gì?”
Lệ Cảnh Trình không thích cô dùng ba chữ “do nhu cầu” để nói mối quan hệ của bọn họ.
”Hoắc Thiếu Huyền che chở em như vậy sao lại để em gặp chuyện không may đó?”
”Tôi bị người ta bắt khi đang ở ngoài thành phố Nam Thịnh.” Viền mắt Vinh Thiển lúc này đã ửng đỏ: “Hoắc Thiếu Huyền đạp cửa xông vào, lúc đó tôi bị bịt mắt, tay chân không động đậy nổi, chỉ thấy cả người đau nhức. Anh ấy ôm tôi, dưới chân có tiếng như đang đạp lên rất nhiều mảnh thủy tinh, tôi rất sợ, anh ấy không cho tôi nhìn, về tới nhà anh mới tháo mảnh vải bịt mắt tôi xuống.”
Vừa nghe xong, cả người Lệ Cảnh Trình như rơi xuống vực thẳm.
Đó là lần duy nhất anh không khống chế được, không phải vì cô quá xinh đẹp làm anh không kìm lòng được, mà vì để muốn phát tiết cảm xúc trong lòng, anh đã làm cô bé kia bị thương, anh biết.
Ánh mắt người đàn ông nhìn xuống chỗ bụng cô, anh thật không ngờ, Vinh Thiển lại là nữ chính trong trò chơi do chính anh chỉ đạo năm đó.
Anh vốn tưởng mình chỉ đùa bỡn, cướp cô khỏi Hoắc Thiếu Huyền, trăm ngàn lần không ngờ mình mới là nguyên nhân gây ra vết nứt giữa hai người họ.
Đêm nay Lệ Cảnh Trình phá lệ, rất dịu dàng lưu luyến đối với cô, nhưng chiếc hộp Pandora đã mở ra làm Lệ Cảnh Trình không thể an lòng.
Điều gì Vinh Thiển cũng có thể tha thứ, chỉ duy nhất, không thể tha thứ cho người bốn năm trước đó.
------------------
Hôm sau.
Vinh Thiển ngủ thẳng tới mười giờ mới dậy, ngồi lắc lư đôi chân ăn cơm.
Lệ Cảnh Trình cắt bò bít tết: “Buổi chiều có kế hoạch gì không?”
”Về Vinh gia, tìm Cố Tân Trúc tính sổ.”
”Ngày mai hãy đi.”
”Vì sao?” Vinh Thiển hung dữ cắt miếng bò bít tết của mình: “Tôi không đợi nổi.”
Lệ Cảnh Trình dừng lại động tác trong tay: “Bảo bối, em phải bình tĩnh. Ngày mai không liên lạc được với Hồ Đông, lại thấy em bình an vô sự thì bà ta mới hoảng loạn, cứ để bà ta nơm nớp lo sợ hết ngày hôm nay đi.”
Hai chữ “bảo bối” làm Vinh Thiển xém chút nữa mất hứng ăn tiếp: “Lệ Cảnh Trình, ai là bảo bối của anh hả?”
”Tôi cưng chiều em vậy chẳng lẽ không tốt sao?”
Cô đỏ mặt, tập trung vào món bít tết của mình: “Xưng hô như anh ai mà chịu nổi chứ.”
”Từ từ em sẽ quen.”
Từ hôm đó trở đi, Lệ Cảnh Trình cứ gọi cô là Thiển Bảo (t/n: Thiển bảo bối), trời ạ, Vinh Thiển thật muốn phát điên, người này già đầu rồi mà còn giỡn hơn tụi trẻ.
Thiển Bảo, sao không gọi cô là ví tiền luôn đi. (t/n: trong tiếng Trung, Thiển Bảo đồng âm ví tiền)
Đến Vinh gia, Vinh Thiển cũng không chào hỏi ai, từ sau khi Vinh Trạch đánh cô, Vinh An Thâm đã không ít lần gọi điện thoại bảo cô về, nhưng cô cũng chỉ hứa miệng.
Cố Tân Trúc rõ ràng kinh hãi khi thấy Vinh Thiển tới nhưng gắng sức che dấu: “Thiển Thiển tới rồi à!”
Lệ Cảnh Trình đỗ xe xong cũng đi vào, Vinh An Thâm nhìn thấy hai vợ chồng thì rất vui vẻ.
Người làm đang chuẩn bị cơm trưa, Vinh Thiển và Vinh Trạch ngồi đối diện nhưng cũng không thèm để ý đến nhau.
Cố Tân Trúc ngó thấy Vinh An Thâm và Lệ Cảnh Trình đang nói chuyện rất nghiêm túc thì quay sang Vinh Thiển đang xem tivi, nói: “Thiển Thiển, dạo này mọi chuyện ổn chứ?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

