Thiệp mời được đưa phát cả đêm, Lệ Thanh Vân cũng đã cho người chuẩn bị chuyện đãi tiệc.
Bữa trà chiều, người giúp việc lên lầu mời Vinh Thiển xuống. Cô thấy người nhà họ Lệ đều ở đây, Thẩm Tĩnh Mạn vẫy tay về phía cô, Vinh Thiển bước chậm rãi đi tới.
Củng Dụ nhìn dàn móng tay mình mới làm đẹp đẽ: “Chị cả gọi bọn em xuống có chuyện gì vậy?”
Thẩm Tĩnh Mạn mở cái hộp gấm trên bàn trà. Bên trong là một chiếc ban chỉ (t/n: 扳指– ban chỉ: loại nhẫn đeo trên ngón cái), màu vàng ngọc, bên trên có khắc hình một chuỗi hoa mai trông rất đẹp mắt.
“Khi xưa mẹ đến Lệ gia, bà nội (Lệ Cảnh Trình) đã đưa món quà này làm lễ ra mắt, hôm nay mẹ đem tặng lại cho con.”
Vinh Thiển được quan tâm quá đâm ra lo sợ: “Cái này quý giá quá ạ!”
Thẩm Tĩnh Mạn lấy chiếc nhẫn ra đeo vào tay cô. Ngón tay cô rất nhỏ, đeo vào ngón cái vẫn còn hơi lỏng.
Hai chị em Củng Dụ nhìn nhau, một bà không giấu được ý cười nhạo: “Chị cả, tặng đồ thôi mà, chị cần gì phải nhọc công huy động gọi bọn em xuống?”
“Lúc mẹ đưa cho tôi cái này đã dặn, sau này chỉ được phép trao lại cho dâu trưởng.”
“Cám ơn mẹ!”
Đó là một chiếc ban chỉ, đeo cũng không thuận tay lắm. Vinh Thiển suy nghĩ tìm cách dùng dây đỏ quấn thành vòng tay, lại để ban chỉ ở giữa cổ tay. Ngoài mong đợi, vừa tinh xảo lại cũng đẹp mắt.
Ăn xong cơm chiều, Vinh Thiển đi về phòng trước. Lúc Lệ Cảnh Trình vào phòng thấy cô đang giơ tay nhìn chiếc ban chỉ trên cổ tay.
Anh đi qua ôm chặt cô: “Đẹp không?”
“Nhìn cũng được.”
“Mẹ coi cái này như bảo vật. Nó chứng minh bà nội anh công nhận thân phận vợ chính thức của mẹ.”
Vinh Thiển để tay xuống: “Vậy tức là mẹ anh cũng đã chấp nhận em?”
Lệ Cảnh Trình hôn xuống mặt cô: “Đương nhiên!”
Ánh mắt anh đảo qua tủ đầu giường: “Cái đó là cô ấy đưa cho em?”
Vinh Thiển cầm lấy cái túi thơm: “Đúng vậy, còn rất thơm nữa.”
Cô đưa túi thơm tới cánh mũi Lệ Cảnh Trình, người đàn ông tiện tay cầm cái túi ném lại lên tủ đầu giường.
Từ khi mang thai, thời gian làm việc và nghỉ ngơi của Vinh Thiển có sự thay đổi rất lớn, cô ít khi thức đêm, Lệ Cảnh Trình cũng dỗ cô ngủ sớm.
“Leng keng___”
Chẳng biết lúc nào, bỗng có tiếng chuông cửa truyền tới. Vinh Thiển bị quấy rầy, mơ hồ mở miệng: “Ai đó?”
Lệ Cảnh Trình đè vai cô lại: “Anh đi xem.”
Trong phòng điều hòa để chế độ ổn định, hầu như không có bất kỳ tiếng động nào. Vinh Thiển lật người, thấy rất đau đầu.
Lệ Cảnh Trình mở cửa, ngoài cửa lại không có một ai. Anh đưa tay nhìn đồng hồ, đã mười hai giờ đêm. Anh bước ra ngoài, trên hành lang không có bóng người.
Lúc anh xoay chân bước vô lại, bỗng có tiếng sột soạt khe khẽ phát ra. Lệ Cảnh Trình cúi xem, nhìn thấy một cái yếm màu đỏ tươi nằm ngay giữa cửa.
Anh nhấc chân ra thì thấy mặt trên yếm có thêu hoa lan.
“Ai đó?” Vinh Thiển lại kêu lên.
“Không có ai cả.” Người đàn ông khom lưng, nhặt cái yếm lên nhưng nhất thời không biết nên ném đi đâu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

