Nền gạch nhà họ Lệ sáng bóng có thể soi được. Lệ Cảnh Trình dẫn Vinh Thiển vào trong, xa xa đã thấy Lệ Thanh Vân và ba bà vợ ngồi ở sô pha.
Vinh Thiển cảm nhận được một luồng áp lực đang tới. Cái nhà này luôn gây cho cô một ấn tượng bức bách khó đổi, thêm vào đó bầu không khí hít thở không thông này càng làm người ta thấy ngột ngạt.
Lệ Cảnh Trình nhận ra được cô đang khó chịu, tay anh trượt dọc theo cánh tay rồi nắm lấy tay cô.
“Mẹ!”
“Mẹ!” Vinh Thiển chào theo.
Thẩm Tĩnh Mạn một tiếng ‘ừ’ trong họng cũng chẳng có, cũng không thèm để ý tới con trai mình.
Vinh Thiển có hơi tủi thân, nhưng từ đầu tới cuối vẫn nép cạnh người Lệ Cảnh Trình, không nói gì.
Củng Dụ ngồi cạnh lại mang bộ dáng nhiệt tình trái ngược. Bà ta đứng dậy bước nhanh tới cạnh Vinh Thiển, kéo tay cô dẫn tới sô pha: “Đến rồi, đến rồi! Thiển Thiển à! Sau này con chính là thiếu phu nhân của Lệ gia chúng ta đấy. Đừng câu nệ thế, tới cạnh Củng Dụ ta nào!”
Thịnh Thư Lan giật mình. Biết rõ đây là chuyện sớm muộn, nhưng đến khi ngày này tới cô vẫn không thể ép mình chịu đựng được. Chẳng trách sáng sớm anh đã vội vã tới đây. Anh bây giờ tất cả đều một lòng một dạ với Vinh Thiển. Trong lòng cô vốn còn trông vào may mắn, cô cho rằng chỉ cần Lệ Cảnh Trình chưa kết hôn, tức trái tim anh vẫn chỉ đang ham vui đùa thôi.
Không ngờ…
Lệ Thanh Vân mang sắc mặt nghiêm nghị, cây gậy trong tay nện mạnh một cái xuống nền nhà.
Vinh Thiển ngồi không được, đứng cũng không xong.
Lệ Cảnh Trình đi nhanh qua, ôm cô ngồi xuống.
“Con đã nói từ trước với mọi người, con muốn kết hôn với Vinh Thiển.”
“Chuyện hôn nhân đại sự mà có thể coi như trò đùa sao?” Thẩm Tĩnh Mạn trăm phần trăm không hài lòng với Vinh Thiển, lập tức bày tỏ giọng bất mãn.
“Đây không phải trò đùa, là con sau khi suy xét kĩ càng mới quyết định.”
Lệ Thanh Vân trầm mặc ít nói nhưng sự tình thế này cũng tức giận không kìm được: “Hai năm bên ngoài tính tình cũng ngông cuồng phải không? Muốn lấy người thế nào không phải mình anh là có thể quyết định.”
Hai chị em Củng Khanh nhìn nhau cười xem trò hay.
Vinh Thiển không ngờ cô và anh đã đi đăng ký nhưng thái độ nhà họ Lệ vẫn thế này. Ngay từ lần đầu tới nhà họ Lệ, Lệ Thanh Vân và Thẩm Tĩnh Mạn đã không vừa mắt cô, cho tới bây giờ vẫn cho rằng cô không xứng đôi với Lệ Cảnh Trình.
“Ba, mẹ…” Lệ Cảnh Trình tung đòn sát thủ: “Vinh Thiển có thai rồi, ba tháng.”
Chiêu này chẳng khác gì sấm sét giữa đồng quang, đá lớn ném tĩnh hồ.
Củng Khanh và Củng Dụ vô cùng sợ hãi, Thịnh Thư Lan càng trông như thể bị một gậy vào đầu!
Đầu đau như muốn nứt, mỗi tế bào cơ thể như đang kêu gào, ánh mắt cô bất động nhìn bụng Vinh Thiển. Nơi đó, đang có đứa con của anh?
Thẩm Tĩnh Mạn cũng giật mình không nhẹ: “Con nói thật?”
“Việc này có thể gạt mọi người sao? Mấy tháng nữa mẹ đã làm bà nội rồi.”
Biểu cảm trên mặt Thẩm Tĩnh Mạn lập tức được thay thế, bà và Lệ Thanh Vân nhìn nhau không giấu được ý cười, khóe mắt liền nhấp nháy: “Thanh Vân, chúng ta sắp được ẵm cháu nội rồi đấy!”
Lệ Cảnh Trình nắm ngón tay Vinh Thiển: “Không phải vậy sao? Ba hàng ngày ngóng trông được ẵm cháu nội, giờ không phải được rồi ư?”
Vinh Thiển thấy rõ ràng sắc mặt Lệ Thanh Vân đã hòa hoãn đi không ít. Lúc này ông mới đưa mắt nhìn Vinh Thiển: “Đứa bé phát triển tốt không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

