Lâm Nam vỗ tay hoan hô: “Hay quá! Hôm nay rốt cuộc có thể ăn uống một trận thỏa thích!”
Hà Mộ đứng ở bên cạnh, trải qua chuyện lần trước, cô càng không dám đối mặt với Lệ Cảnh Trình: “Thiển Thiển, mình đột nhiên nhớ có có chút việc chưa làm, mọi người cứ đi đi.”
Vinh Thiển kéo tay Hà Mộ: “Có chuyện gì chứ, Mộc Tử, mình biết cậu lo lắng cái gì, đừng sợ, Lệ Cảnh Trình không chấp nhất những chuyện trước kia nữa đâu.”
“Đúng vậy đó!” Lâm Nam khoác tay Hà Mộ, đúng lúc tài xế đã lái xe đến trước mắt các cô.
Nhà hàng Hoàng Đình tọa lạc tại ven hồ, Vinh Thiển và Lệ Cảnh Trình đã tới trước đợi ở tầng bốn, vị trí ngồi ngay cạnh cửa sổ. Xuyên qua cửa sổ thủy tinh, nhìn ra bên ngoài phong cảnh ven hồ thật tuyệt đẹp, toàn bộ được thu hết vào trong tầm mắt. Một chiếc du thuyền vụt qua rẽ mặt hồ thành hai nửa.
Vinh Thiển đi qua tiếp bạn bè của cô, Lệ Cảnh Trình cầm báo chí ngồi ở đó giở lật xem.
Lâm Nam kéo Hà Mộ đi lấy thức ăn, Hạ Nhân ngồi vào vị trí đối diện Lệ Cảnh Trình, Vinh Thiển hướng cô gọi: “Hạ Nhân, chúng ta cùng đi lấy thức ăn đi.”
Vinh Thiển quay đầu nhìn về phía Lệ Cảnh Trình: “Anh muốn ăn cái gì?”
“Tùy em chọn đi.”
Vinh Thiển kéo tay Hạ Nhân: “Không đói sao? Chúng ta đi thôi.”
Hạ Nhân miễn cưỡng ngồi lại, khẽ cười: “Mình ngồi đây một lát.”
Vinh Thiển hơi do dự, nhưng vẫn là đứng dậy đi lấy thức ăn.
Lệ Cảnh Trình thả tờ báo trên tay xuống, thấy Hạ Nhân không hề chớp mắt đang nhìn mình chằm chằm: “Nhìn cái gì vậy?”
“Tôi từng gặp anh ở đâu rồi thì phải.”
“Không cần khách khí như vậy.” Lệ Cảnh Trình khẽ nhếch khóe miệng lên: “Chỉ cần ở trong trường thay tôi trông coi Vinh Thiển là được.”
Vinh Thiển không vui: “Trông coi em làm gì?”
Lệ Cảnh Trình vỗ nhẹ đầu cô, trong mắt hiện đầy sủng nịch, Lâm Nam cuối thấp đầu nói nhỏ với Hà Mộ: “Thật buồn nôn à.”
“Loảng xoảng —— “
Ánh mắt của mọi người đồng loạt hướng về Hạ Nhân, cô ta vừa làm rơi cái khay trên tay. Hạ Nhân cuống quít cầm lên, lại không cẩn thận làm đổ ly nước chanh ra bàn: “Xin lỗi, xin lỗi.”
Lệ Cảnh Trình cầm chiếc khăn ăn bên cạnh đưa cho cô ta.
Ánh mắt Hạ Nhân né tránh, thậm chí không dám nhìn thẳng vào mắt anh. Cô nhận lấy chiếc khăn, lau chùi lung tung mấy cái trên mặt bàn.
Lâm Nam và Hà Mộ đưa mắt nhìn nhau, Vinh Thiển cũng cảm thấy Hạ Nhân rất khác thường, rốt cuộc là lạ ở chỗ nào, lại không thể nói rõ.
Lệ Cảnh Trình cảm thấy rất lạ, mỗi khi đối diện với anh, Hạ Nhân luôn luôn hoang mang né tránh, nhìn cũng không dám nhìn.
Vinh Thiển ăn hai hộp kem Haagen-Dazs, quay đầu muốn nói chuyện với Lệ Cảnh Trình, lại thấy ánh mắt anh đang nhìn chằm chằm Hạ Nhân không rời. Vinh Thiển khó tránh khỏi không thoải mái trong lòng.
Cô khẽ đẩy cánh tay Lệ Cảnh Trình, người đàn ông hoàn hồn.
“Làm sao vậy?” Vinh Thiển hừ nhẹ một cái. Hạ Nhân mặt đỏ bừng, cúi đầu ăn những món điểm tâm ngọt lúc nãy Vinh Thiển lấy cho.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)