Lệ Cảnh Trình đứng dậy ngay lập tức, Vinh Thiển nắm cổ tay anh kéo nhanh ra ngoài. Hai người tới phòng Vip, bên trong ánh đèn sáng rỡ, có hai nhân viên phục vụ đang cúi người dọn dẹp.
Vinh Thiển nhìn bốn phía xung quanh, chẳng còn bóng dáng ai. Cô thở hồng hộc đi vào: “Người vừa nãy ở đây đâu rồi?”
“Họ đi rồi.” Một người đứng dậy nói.
“Đi lúc nào?” Vinh Thiển biết hỏi cũng vô ích, cô đã chạy đi một lúc, đám người đó đã đi mất tăm mất tích. “Anh có thấy bọn họ trông thế nào không?”
“Mấy người khách Vip này thật sự rất lạ. Họ chỉ gọi một ít rượu, nhấn mạnh rằng họ không thích có người quấy rầy. Chúng tôi thấy cửa mở thì mới biết họ đi rồi.”
Sắc mặt Vinh Thiển trắng bệch. Lệ Cảnh Trình quét tầm mắt về bốn phía, anh tiến lên kéo cô lại: “Sao em biết hắn là ông chủ Đông Hầu Cung?”
“Lúc nãy em bị chúng kéo vào đây.”
Cô lắc đầu.
“Đi, đi về.”
Vinh Thiển níu chặt cổ tay anh: “Chúng ta nên báo cảnh sát, hoặc cho người ở đây theo dõi, xem bọn chúng rốt cuộc là ai.”
“Vinh Thiển,” Lệ Cảnh Trình cũng không quay đầu lại: “Anh đưa em tới đây để giúp em giải quyết phiền phức, em quên rồi sao?”
Vinh Thiển kéo kéo Lệ Cảnh Trình: “Chu Đình Đình thế nào em không quan tâm, nhưng mà…”
“Nhưng mà Hoắc Thiếu Huyền gặp nguy hiểm nên em mới quan tâm, phải vậy không?” Lệ Cảnh Trình hất tay Vinh Thiển ra khiến cô lảo đảo. Anh sải bước dài ra cửa, thấy cô còn chưa chịu ra, anh lại quay lại nắm chặt tay cô kéo ra ngoài. “Còn không chịu nghe, muốn ở lại đây để bị bắt phải không?”
Vinh Thiển rụt cổ một cái, vội vàng theo sát bên anh bước ra ngoài.
Trong phòng Vip, một đám người đang đùa cợt rất hăng say. Chu Đình Đình nằm bò trên bàn không nhúc nhích, lớp trang điểm tinh xảo cũng bị nhòe đi, tay còn cầm ly rượu đã đổ một nửa. Vinh Thiển đứng ở cửa, không muốn đi vào.
“Chúng ta về đi.”
“Không xem à?”
“Lệ Cảnh Trình, đừng đùa quá mức…”
Người đàn ông siết chặt tay cô dắt cô tới sô-pha. Chu Đình Đình nhấp nháy mi mắt, Lệ Cảnh Trình nghiêng người tới: “Không phải cô thích nhảy thoát y sao? Vậy nhảy một màn đi!”
Chu Đình Đình co rúm người lại: “Tôi không dám nữa.”
“Không dám gì?”
“Không dám động đến Vinh Thiển nữa, tôi cam đoan.”
“Cam đoan của cô đáng giá mấy đồng?”
Vinh Thiển lôi kéo cánh tay Lệ Cảnh Trình: “Chúng ta về đi.”
“Nhảy! Hôm nay cô không nhảy thì đừng hòng về.”
Có người xô kéo Chu Đình Đình thô bạo, giơ tay đến: “Không chịu sao? Tôi giúp cô em___”
Mấy bàn tay bắt đầu giật xé lung tung áo váy Chu Đình Đình. Vinh Thiển thấy vậy thì mở to mắt, há hốc miệng, cô quay đầu nhìn về phía Lệ Cảnh Trình. Người đàn ông đang cầm ly rượu, đuôi mắt ánh cười, miệng nhuộm màu lấp lánh. Nhìn những người đó càng lúc làm càn, anh lắc đầu, cười ra tiếng.
Chu Đình Đình sợ hãi kêu liên tục, càng như vậy, đám người đó càng hăng say. Lệ Cảnh Trình càng cười thích thú, trò này chắc chắn trước đây anh thường xem, nếu không sao có thể sắp xếp gọn lẹ như vậy.
Chu Đình Đình níu giữ áo váy lại, giãy giụa đụng phải bàn trà, mấy chai rượu rớt xuống đất. Chu Đình Đình loay hoay chạy trốn, bỗng giẫm phải mấy chai rượu bể, cả người té về phía trước.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)