Khương Thăng Nguyệt nấp trong đám đông xem một màn kịch hay.
Không ngờ đám người của công ty thế chấp mà Chu Kiền dẫn tới lại đến thu nhà đúng lúc như vậy.
Hiếm khi có được tâm trạng thảnh thơi thế này, thậm chí cô còn muốn mua một bịch hạt dưa để cắn.
Đặng Hưng Bằng nhíu mày nhìn ba người.
Người đang nói thì gầy gò yếu ớt, nhuộm một đầu tóc xanh lá, người đang nắm lấy cửa phòng thì cao lớn vạm vỡ, trên trán còn có một vết sẹo, vẻ mặt hung tợn.
Người cuối cùng để tóc dài ngang vai, mặc áo ba lỗ màu đen để lộ cánh tay đầy hình xăm, đang lười biếng đứng sau hai người kia ngáp dài.
Cơn tức của Đặng Hưng Bằng đang chực bùng phát thì thấy mấy người này có vẻ không dễ chọc nên cũng xẹp đi mấy phần.
Giọng nói vốn cao vút cũng hạ xuống: “Mấy vị có chuyện gì?”
“Đây không còn là nhà của các người nữa, cho các người hai tiếng đồng hồ thu dọn đồ đạc, mau cút đi!”
Gã tóc xanh lôi từ trong túi ra một bản hợp đồng nhăn nhúm, giơ lên huơ huơ trước mặt Đặng Hưng Bằng, “Đây là hợp đồng thế chấp!”
Gã dùng tay chỉ vào tờ giấy, “Căn hộ 402 này đã là của chúng tôi rồi!”
Đặng Hưng Bằng không hiểu chuyện gì, cố nặn ra nụ cười nói: “Có phải có hiểu lầm gì không? Chúng tôi không thế chấp nhà.”
Chu Kiền liếc mắt thấy Khương Thăng Nguyệt đang đứng sau đám đông, vẻ mặt vui sướng khi người khác gặp họa trên gương mặt vẫn còn non nớt của cô không hề che giấu.
Thấy anh ta nhìn sang, cô còn nhướng mày khiêu khích?
Chu Kiền lườm Khương Thăng Nguyệt một cái, do dự hai giây rồi cuối cùng vẫn không vạch trần cô.
Cha mẹ đều đã mất, bị họ hàng chiếm đoạt tài sản, lại còn là một cô bé bệnh tật, có khi còn mắc bệnh nan y nào đó.
Chu Kiền thuận tay lấy ra một điếu thuốc định châm, nhưng cuối cùng lại nhét vào túi, bất mãn chép miệng.
Đặng Hưng Bằng kinh ngạc hét lên, giọng còn có chút lạc đi: “Cái gì? Con ranh chết tiệt đó! Nó thế chấp rồi?”
Ông ta cảm thấy tim mình như đang rỉ máu, căn nhà này giá thị trường bây giờ ít nhất cũng 7 triệu! Sau này chắc chắn sẽ còn tăng giá, vậy mà lại bị thế chấp như vậy?
Đặng Hưng Bằng vừa mở miệng định chửi ầm lên.
Gã mặt sẹo tiến lên một bước, cúi xuống nhìn Đặng Hưng Bằng rồi hừ lạnh một tiếng.
Cái bóng cao lớn khiến cơn giận vừa bùng lên của ông ta phải nén trở lại, đành hậm hực ngậm miệng.
Những người hàng xóm vô cùng phấn khích, lại được hóng chuyện lớn rồi.
“Chuyện gì thế, nhà này là của Khương Thăng Nguyệt à? Là cháu gái của Khương Ức Mai đó hả?”
“Rõ rành rành ra còn gì! Bà xem cái nết của nhà họ đi, lén lút làm chuyện bắt nạt cháu gái, chiếm đoạt tài sản cũng không có gì lạ!”
“Biết đâu còn ngược đãi con bé nhà họ Khương nữa, tôi thấy con bé đó mấy lần rồi, mặt mày trắng bệch, vừa nhỏ vừa gầy lại còn bệnh tật…”
Gã tóc xanh khoanh tay trước ngực, vẻ mặt mất kiên nhẫn: “Nếu các người không dọn đồ thì chúng tôi vào dọn giúp!”
Gã hô một tiếng rồi cùng gã mặt sẹo vạm vỡ đẩy thẳng Đặng Hưng Bằng và Hàn Tuyết Diễm đang chặn ở cửa để vào nhà.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)