Mắt Khương Ức Mai đỏ hoe, lao thẳng tới túm tóc Hàn Tuyết Diễm: "Bà mặt vàng? Con tiện nhân nhà mày nói ai?"
"A! Bằng ca! Cứu em, đau quá!"
Hàn Tuyết Diễm yếu ớt cầu cứu Đặng Hưng Bằng.
Đặng Hưng Bằng nhìn hai người đang loạn thành một cục mà đau cả đầu.
Một bên là người vợ mặt mày hung dữ, thân hình sồ sề, một bên là cô nhân tình bé bỏng đáng thương trong lòng, hơn thua đã rõ.
Ông ta tiến lên hai bước chắn trước mặt Hàn Tuyết Diễm, đẩy mạnh Khương Ức Mai ra!
"Dừng tay! Đừng quậy nữa!"
Khương Ức Mai bị đẩy lảo đảo mấy bước, sắc mặt khó coi nhìn người chồng đang che chắn cho người phụ nữ khác.
Hàn Tuyết Diễm rúc vào lòng Đặng Hưng Bằng, nở một nụ cười khiêu khích với Khương Ức Mai.
"Đúng là nghiệp chướng mà, tiểu tam đến tận cửa rồi, cũng không nghĩ đến cảm nhận của con cái gì cả!"
"Đàn ông sao ai cũng cái nết đó vậy, con cái lớn tướng rồi mà còn bày ra trò này!"
Lời bàn tán của hàng xóm xung quanh khiến sắc mặt Khương Ức Mai càng thêm khó coi, nghe nhắc đến con cái bà mới sực tỉnh, con trai!
Đặng Văn Văn đứng trong phòng khách xem toàn bộ quá trình, cha cậu đẩy mẹ cậu để bảo vệ một người phụ nữ khác!
Bên tai đột nhiên vang lên lời của Khương Thăng Nguyệt: Mày sắp có mẹ kế rồi... trong nhà này không có chỗ cho mày đâu...
"A! Con đàn bà đê tiện này! Cút khỏi nhà tao!"
Đặng Văn Văn lao tới trước mặt Hàn Tuyết Diễm đấm đá túi bụi, vừa túm vừa đấm vừa cắn cô ta.
"Anh Bằng!"
Hàn Tuyết Diễm vốn đang ở trong lòng Đặng Hưng Bằng, Đặng Văn Văn đánh thì cô ta né, khiến nhiều cú đấm của Đặng Văn Văn đều trúng vào người Đặng Hưng Bằng.
Đặng Hưng Bằng không thể nào dung thứ cho việc con trai thách thức uy quyền làm cha của mình.
"Đặng Văn Văn! Ai dạy mày mà mày còn dám động thủ?"
Đặng Văn Văn từ nhỏ được nuông chiều, đây là lần đầu tiên bị đánh, cậu ta bĩu môi ngồi dưới đất khóc òa lên.
Ánh mắt oán độc nhìn người phụ nữ đang trốn trong lòng cha mình.
Đều tại cô ta! Chính vì con đàn bà đê tiện này mà cha đánh cậu!
Khương Ức Mai bị cú đá này của Đặng Hưng Bằng dọa cho giật mình, đau lòng che chở cho con trai.
Sắc mặt tái nhợt, đau khổ nhìn người chồng xa lạ này của mình.
"Đánh người là không đúng rồi!"
"Đây là con trai ruột đó! Vì tiểu tam mà đánh vợ con mình! Trời đất ơi, Đặng Hưng Bằng cũng quá đáng sợ rồi!"
Sắc mặt Đặng Hưng Bằng âm u như đáy nồi, nhìn hàng xóm xung quanh chỉ chỉ trỏ trỏ, tâm trạng nặng trĩu.
"Đóng cửa lại rồi nói! Đừng có ở ngoài làm trò cười cho thiên hạ!"
Nghe thấy vậy, hàng xóm biết là hết kịch hay để xem, chép miệng có chút tiếc nuối chuẩn bị rời đi.
Đúng lúc này.
"Ồ! Náo nhiệt quá nhỉ!"
"Đây là phòng 402 phải không! Căn nhà này đã là của đại ca chúng tôi rồi! Sao bên trong vẫn còn có người ở?"
Một bàn tay to lớn cứng rắn kéo cánh cửa mà Đặng Hưng Bằng đang đóng dở ra.
Những người hàng xóm định rời đi cũng không đi nữa.
Thầm nghĩ không biết nhà này hôm nay có chuyện gì mà người cứ đến hết tốp này đến tốp khác, chuyện vui xem mãi không hết.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
