Đường Tư Hoàng lại nói: "Vậy ra ngoài, tìm đường tiếp."
Cha cũng không ăn sao? Đường Miểu suýt nữa thốt thành lời, nhưng thế nào cũng không mở miệng được, chỉ có thể trầm mặc theo sát phía sau Đường Tư Hoàng rời khỏi không gian, trong lòng thấy rất bực bội. Giữa cha và cậu từ khi nào đã biến thành thế này?
Charles quả thật rất quan trọng, nhưng cậu cũng không hy vọng vì Charles mà ảnh hưởng đến cảm tình của cậu và Đường Tư Hoàng. Cậu đã từng suy nghĩ ý nghĩa mình trọng sinh là gì và không tìm được đáp án trong một thời gian rất dài, nhưng từ sau cái lần cậu ở nhà máy với Đường Tư Hoàng, cậu vẫn luôn xem Đường Tư Hoàng chính là ý nghĩa việc mình sống lại. Không có bất kỳ người nào, hay bất luận việc gì, thứ gì, có thể chen vào tình cảm của bọn họ.
Đường Tư Hoàng đi phía trước cậu, nhưng không cách quá xa, bóng lưng vẫn như trước, kiên nghị mà thong dong, khiến người ta thấy vừa an toàn lại đáng tin cậy.
Đường Tư Hoàng kinh ngạc quay đầu lại, ngạc nhiên khi thấy biểu tình khó chịu trên mặt người yêu y.
"Tại sao lại xin lỗi? Con cũng không làm sai chuyện gì. Hơn nữa, đối với ta, con vĩnh viễn không cần nói ba chữ đó. Ba chữ khác ngược lại có thể nói nhiều thêm vài lần."
Đường Miểu thật không biết nên khóc hay nên cười, nhưng nỗi thương cảm vừa rồi cũng đã biến mất không còn chút tăm hơi.
Đường Tư Hoàng thật sự không hiểu vì sao Đường Miểu nói xin lỗi y, có lẽ chính y cũng không hiểu làm thế nào để duy trì cảm tình giữa y và Đường Miểu, y chỉ biết, vô luận Đường Miểu làm chuyện gì, y cũng sẽ không nổi giận với cậu. Vì thiếu niên này là người y yếu, có đôi khi, y thậm chí còn có cảm giác như mình đã yêu cậu hai đời vậy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


