"Uông — " Charles cảm nhận được nguy hiểm, bật người lộn một vòng trên không trung, sau khi tránh hỏa cầu thì đáp xuống đất, xoay người bổ về trước, tựa như một tia chớp màu đen, tránh đi những công kích khác.
"Charles!" Đường Miểu hô lên một tiếng.
Charles quay đầu nhìn cậu, rồi phóng nhanh tới.
Lục Cương thấy không thể bỏ qua cơ hội hiếm có này *, cầm đao nhìn phía sau lưng Charles.
(*: nguyên văn là cơ bất khả thất, thì bất tái lai [机不可失时不再来], nghĩa là cơ hội ko thể bỏ qua, bỏ qua cơ hội sẽ ko đến lại nữa)
Tim Đường Miểu như ngừng đập, hét to: "Charles — "
Charles đột nhiên khựng lại, trong nháy mắt như khôi phục lại ký ức, nghiêng đầu nhìn ra sau, chú ý thấy đao trên tay Lưu Cương, nhanh chóng bật người chạy đi, lủi vào bụi cỏ, không còn thấy bóng dáng.
Đường Tư Hoàng nhìn vẻ mặt mất mát của Đường Miểu, trong lòng thở dài một tiếng, đứng dậy rời khỏi người cậu, cầm lấy đao, đuổi theo hướng Charles chạy đi.
"Lưu đội trưởng, phiền anh để ý Đường Miểu một chút."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


