Cha của con Hắc Uy dĩ nhiên là Charles, Đường Miểu kỳ thật rất muốn cười. Vì nhìn hình thể của chúng, Hắc Uy trông cường tráng hơn Charles nhiều, hơn nữa về mặt tính cách, Hắc Uy cũng ổn trọng hơn Charles rất nhiều. Hắc Uy khi mang thai càng cao ngạo và lười biếng hơn bình thường, lúc Đường Miểu đến tìm nó, nó đang thoải mái nằm trong cái ổ mà Xuân thẩm cố ý chuẩn bị cho nó. Charles thì đang đảo qua đảo lại xung quanh nó, hoàn toàn là bộ dáng nịnh bợ dỗ dành.
Đường Miểu phì cười.
"Ta thấy là con quá nhàm chán nên mới nghĩ nhiều như vậy, đã thế thì, chúng ta tới làm chút chuyện không nhàm chán đi." Y kéo người nào đó vào lòng, ý cười bên môi càng đậm. Hắc Uy và Charles dù sao cũng là hai con chó, bây giờ là mùa xuân, tất nhiên sẽ động dục, mà cả hai đứa nó đều là lựa chọn tốt nhất của nhau, chỉ thế thôi.
Đường Miểu đưa tay kéo ra, người tránh đi, cảnh giác nhìn y, "Không được, mai là nhiệm vụ cuối cùng, con không muốn kéo chân sau mọi người."
Đường Tư Hoàng cười khẽ, bước gấp về trước vài bước, lần nữa bắt người. Đêm đó, tay và miệng của Đường Miểu đều ăn khổ không ít~~
Sáng hôm sau, mọi người dậy thật sớm. Xuân thẩm chuẩn bị một bữa sáng thịnh soạn bổ dưỡng — mỗi người một ly sữa, một quả trứng gà, ba cái bánh bao lớn. Ăn sáng xong, trừ Xuân thẩm, Đường Xuân và Phùng Dã, những người còn lại đều lên xe, chạy ra ngoài căn cứ.
Hắc Uy chắc chắc là không đi được, Đường Miểu vốn cũng không định mang Charles theo nhưng Charles lại rất năng động, quay đầu cọ cọ cổ Hắc Uy rồi không chút do dự chạy theo sát phía sau Đường Miểu, bị Đường Võ cười mắng một câu "tra phu".
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



