Đường Miểu đối với việc này vô cùng hài lòng, cười cười với y, thản nhiên ngồi xuống, làm ra bộ dáng chủ nhân, phất tay nói: "Tiếu nhị gia, Tiếu tam gia, sao mọi người có thời gian tới chơi vậy? Mau ngồi đi. Xuân thẩm, phiền thẩm rót ba chén trà."
Lời còn chưa dứt, Tiếu Vận Lai, Tiếu Vận Phong và Tiếu Hồ Dương đã đều biến sắc.
Tiếu Vận Lai hoàn toàn không đem một thằng nhóc để vào mắt, nhìn về phía Đường Tư Hoàng, cười nói: "Đường hiền chất, con vẫn khỏe chứ? Ha ha...con đúng là người bận rộn, từ cái lần cuối cùng chúng ta gặp nhau, không biết đã bao nhiêu tháng rồi nhỉ?"
Lời này có chút cậy già lên mặt, chỉ trích Đường Tư Hoàng thân làm vãn bối lại vẫn không tới thăm lão. Đường Miểu thầm nghĩ cái người Tiếu Vận Lai đúng là hồ đồ, trước tận thế, Đường gia so với Tiếu gia chỉ mạnh chứ không yếu, cha dù không đi thăm hỏi bọn họ, cũng không ai cho là cha không đúng, vì cha có tư cách để kiêu ngạo. Hiện tại đã là tận thế, thực lực của quân đoàn hoa quả và của Hồ Đồ đội nằm ngang nhau (đây là xem ở biểu hiện bề ngoài, thực tế, quân đoàn hoa quả mạnh hơn Hồ Đồ đội, một trong những nguyên do là còn vì thuộc hạ của Tiếu Hồ Lâm là "quân hỗn tạp"), càng không cần phải nhờ cậy vào Tiếu gia. Lại càng không cần phải nói, hiện tại Hồ Đồ đội và Tiếu gia đã không còn bất cứ quan hệ gì với nhau. Mặc kệ ý đồ của ba người Tiếu Vận Lai là gì, Tiếu Vận Lai vừa nói ra lời này, kỳ thật đã rơi xuống thế hạ phong.
"Tiếu nhị gia quả nhiên rất hiểu cha con, có lúc nào mà cha không bận đâu? Mỗi ngày đều phải vội vàng đi làm nhiệm vụ, còn làm bản thân bị cảm, mất giọng nữa. Tiếu nhị gia, hai người có việc gì cứ nói với con. Cha con đã từng nói, chuyện của cha, con cũng có thể làm chủ." Đường Miểu lập tức đập tan hy vọng của Tiếu Vận Lai.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)