Vì vấn đề phải vận chuyển một lượng lớn vật dụng nên quân đoàn hoa quả thuê một chiếc xe buýt, do Trương Vọng và Đường Nhất điều khiển.
Đường Miểu nhìn ra ngoài cửa sổ xuất thần, cảm thấy có chút mệt mỏi, tức giận trừng Đường Tư Hoàng. Đường Tư Hoàng nhìn bộ dáng cậu tựa cửa sổ, hỏi: "Mệt lắm sao?"
Nếu không phải có Đường Hâm ở đây, Đường Miểu nhất định đã cho y một cước rồi, nói thừa! Nếu không phải vì Đường Tư Hoàng, cậu sẽ mệt thế này sao? Nhưng đáy lòng cậu luôn mơ hồ thấy kỳ quái, thực tế tối qua hai người chỉ làm có hai lần, lẽ ra không nên mệt mỏi thế này, hơn nữa loại mệt mỏi này, không chỉ trên cơ thể, mà là cả trên tinh thần, chỉ là, cậu không nghĩ nhiều, nhắm mắt lại nghỉ ngơi.
Đường Tư Hoàng đưa tay đặt lên trán cậu, không thấy dấu hiệu phát sốt thì an tâm.
Đường Hâm ngồi phía sau, nhìn hỗ động của hai người, thần sắc vẫn nhàn nhạt, không có phản ứng gì.
Đường Miểu ngẫm lại, trên người bọn Trương Vọng đều được trang bị vũ khí đầy đủ để có thể bảo vệ mình, mà một trong những mục đích lần đi này chính là vì kích phát ra dị năng, liền không nói gì nữa.
Đường Tư Hoàng lái xe về trước, để mặc xe Trương Vọng và Đường Tam lại phía sau, đi chừng 2 dặm, Đường Tư Hoàng cho xe đậu lại ven đường, Đường Miểu đột nhiên bừng tỉnh, lúc này mới ý thức được chỉ một chốc mà mình đã ngủ mất rồi, cậu vỗ vỗ mặt mình để bản thân tỉnh táo lại một chút.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


