Trong lòng Đường Miểu đang cân nhắc xem nên nói với Đường Hâm thế nào thì được, cứ cho là mình không ngủ được, nhưng không bao lâu sau đã mất đi ý thức. Một lần ngủ này là ngủ thẳng tới tối. Đường Tư Hoàng vậy mà vẫn nằm với cậu, chỉ là đã mặc quần áo, ngồi ở đầu giường lật tạp chí ra xem.
"Tỉnh? Muốn ngồi dậy không?" Đường Tư Hoàng khẽ cười, cúi đầu hôn một cái lên môi cậu.
Đường Miểu cảm thấy, từ sau khi làm chuyện kia lần thứ hai, bầu không khí giữa cậu và Đường Tư Hoàng đã chính thức lên đến một mức độ hài hòa nào đó, có lẽ là do đã thổ lộ tâm tình đi. Cậu có thể cảm nhận được sự sung sướng tỏa ra từ người Đường Tư Hoàng, tin rằng Đường Tư Hoàng cũng có thể cảm nhận được niềm vui sướng nơi đáy lòng cậu. Việc xác định tình cảm đã khiến cho trên người hai người có nhiều thêm một phần trầm tĩnh.
"Đương nhiên phải dậy, nếu không, không biết mọi người có nghĩ lung tung không." Đường Miểu liếc mắt nhìn bầu trời mờ tối ngoài cửa sổ, "Cha vẫn luôn ở trong đây?"
Đường Tư Hoàng chú ý thấy phẫn uất trong mắt cậu, nghĩ tới cái gì đó, chợt nở một nụ cười nghiền ngẫm.
Đường Miểu mặc quần áo vào, vào phòng tắm soi gương, cố ý nhìn phần da để lộ ra ngoài của mình, chủ yếu là cổ, nhìn mấy dấu hôn tím tím đỏ đỏ, hơn nữa môi cũng hơi sưng. Thoáng nhìn qua người đàn ông bình thản tựa lên cửa xuất hiện trong gương, cậu tức giận liếc y một cái.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)