Lúc trở lại căn cứ thì đã hơn năm giờ, mấy người Đường Miểu trong lòng đã nguội lạnh — cửa vẫn đóng chặt, trên đầu tường cũng không có bất kỳ động tĩnh gì. Không ít người giống bọn họ bị nhốt ngoài căn cứ, đậu xe đầy trước cửa, tất cả đều trốn trong xe, cũng không cách nào nghe ngóng được tình huống bên trong hiện tại.
"Đợi đến sáng mai hẳn là đủ rồi." Đường Tư Hoàng lên tiếng.
"Ừm." Đường Miểu không yên lòng đáp.
Đường Tư Hoàng quay đầu qua: "Vẫn còn giận?"
Bầu không khí trong xe có chút băng lãnh. Đường Miểu không rõ có phải chỉ có cậu có cảm giác này không, cầm lấy bộ đàm thử chỉnh một chút, vẫn không dùng được.
Cậu thả bộ đàm lại, gượng gạo đến nỗi muốn nện đất. Nên làm gì để không khí hòa hoãn xuống đây? Hỏi cha đói chưa? Hay là vờ thấy lạnh, trực tiếp nhích qua dựa lên người cha?
"Khụ...cha, cổ cha có nhức mỏi không?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
