Trong lòng Đường Nhất hiểu rõ, cũng không có ý ngụy biện cho mình, im lặng chờ Đường Tư Hoàng xử lý.
Đường Miểu kéo tay Đường Tư Hoàng, lúc này Đường Tư Hoàng mới dời ánh mắt đi, lạnh nhạt nói: "Tới đi."
Đường Nhất thầm tự nhắc nhở mình nhất định không thể tái phạm cùng một sai lầm thế này, sau khi Đường Tam đặt một cái giá đỡ trên đống lửa thì nhanh nhẹn bắt nồi lên.
Đường Tam vỗ vỗ vai Đường Nhất, Đường Nhất cười lại với hắn.
Khoảng chừng 20 phút sau, mùi cơm thơm nứt mũi bốc lên tỏa khắp trong không khí. Trên mặt mọi người đều hiện lên ý cười. Đường Nhất cầm lấy chồng chén đã chuẩn bị từ lâu, bới cho mỗi người một chén lớn. Không có đồ ăn cũng chỉ có thể chấp nhận.
Nuốt cơm nóng vào bụng, dạ dày liền cảm thấy thoải mái, cả người cũng dần ấm lên.
Đường Võ lắc đầu thở dài: "Lần này thật sự là thất sách. Tôi quyết định về sau mặc kệ là đi đâu đều sẽ mang theo rau ngâm tiểu thiếu gia và Xuân thẩm làm trên người."
Bọn Trương Vọng nghĩ tới mỹ vị của rau ngâm, không khỏi đều nuốt nước miếng.
Đường Miểu thầm lắc đầu. Lần này mọi người xem như khôn ra một chút.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


