Thi Nại Hiền thấy cậu tỉnh thì rất sửng sốt, rồi lập tức nở nụ cười, bước nhanh tới, vẻ mặt ân cần.
"Tôi nghe nói cậu bị bệnh nên tới thăm cậu một chút. Thấy thế nào rồi?"
"Thi đội trưởng, tôi là người bệnh, cần phải nghỉ ngơi. Nhưng hiển nhiên anh đã đánh thức tôi." Đường Miểu cười nói, thầm đề cao cảnh giác. Thẳng thắn mà nói, Thi Nại Hiền là một nam nhân cực kỳ anh tuấn, hơn nữa ngay từ đầu cũng không có bất kỳ hành vi khác thường nào, nhưng ánh mắt trắng trợn của gã luôn làm Đường Miểu không thể nào có hảo cảm được. Đây là sự phòng ngự, tự vệ bản năng của con người.
"Thi đội trưởng nên biết, tính tình người bệnh luôn không được tốt lắm." Đường Miểu mặt cười nhưng giọng lạnh lẽo, nhìn chằm chằm gã.
Thi Nại Hiền cười "dung túng", ôn hòa nói: "Đã bệnh rồi mà còn tinh thần như vậy, tôi chỉ quan tâm đến cậu thôi."
"Đã quan tâm xong, bây giờ anh có thể đi rồi." Đường Miểu giơ súng, nội tâm không dám thả lỏng, cậu hiện tại đang nằm, hoàn cảnh vô cùng bất lợi với cậu. May mà uống thuốc rồi nên cơ thể cũng khôi phục được một chút, vạn nhất Thi Nại Hiền gây khó dễ, cậu cũng không tới nỗi mặc cho người chém giết.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

