"Nhất định là do động tĩnh bên này quá lớn nên mới kinh động tới bọn nó." Đường Võ quăng xẻng xuống đất, cầm lấy đại đao chuẩn bị nghênh chiến.
"Pằng pằng pằng—" Quân đội bên kia nghe được tiếng cảnh cáo, nhanh chóng dùng súng máy bắn trả.
Lúc này Hắc Uy và Charles cũng đã trở lại, chạy quanh Đường Tư Hoàng. Đường Tư Hoàng vỗ đầu hai nhóc, chúng mới an tĩnh lại.
Tiếng la im bặt, một người lính khác lưu loát nổ súng, cho hắn một cái chết thống khoái, động tác dứt khoát lại khiến người chung quanh không khỏi ngẩn ra, đồng thời trong nội tâm bao trùm cảm giác sợ hãi vì tử vong.
Tiếng súng liên tiếp vang lên, một trái lựu đạn văng ra, "ầm" vang một tiếng, nổ tan cả vùng. Đám tang thi cả người hừng hực lửa, vẫn không cam lòng quờ quạng hai tay, lảo đảo về trước, cuối cùng nằm rạp dưới đất không thể động đậy nữa.
"Mẹ kiếp! Ai ném lựu đạn? Ở đây toàn là than đá dễ cháy, con mẹ nó mày muốn chết sao!" Đường Võ tức giận mắng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


