Quan Hồng vừa từ trong đi ra, đúng lúc nhìn thấy một màn này, khẽ lắc đầu. Nữ nhân này có chủ ý gì, gã nhìn là biết. Người như Đường Tư Hoàng dù là tận thế nhất định cũng là một người rất kén chọn, sao có thể vừa ý cô ta.
Đường Tư Hoàng lái xe, Đường Miểu ngồi ở ghế phó lái. Sau khi quay cửa sổ xe lên, Đường Tư Hoàng lơ đãng hỏi: "Con rất ghét cô gái kia?"
Đường Miểu khinh thường hừ một tiếng: "Cô ta rõ ràng không có ý tốt! Hôm qua tới đây vẫn còn ngồi vừa, hôm nay lại bảo không được? Xe bọn họ phải chứa đồ, xe chúng ta thì không cần sao?"
Đường Tư Hoàng cong môi: "Ngồi cho chắc."
Đường Miểu thấy y cười, nội tâm hơi chột dạ mà nhếch miệng, không nói gì nữa.
Xe chạy vút đi, hai chiếc xe phía sau vội vàng đuổi kịp.
Trên đường không tránh khỏi gặp phải tang thi, Đường Tư Hoàng nhờ kỹ thuật lái xe siêu đẳng mà tránh được toàn bộ. Hai chiếc xe của Quan Hồng chạy rớt lại tuốt phía sau, đuổi theo vô cùng vất vả, đụng phải tang thi mấy lần, độ mài mòn của xe lại tăng lên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
