Lại một tiếng nữa trôi qua, Đường Miểu mới cảm giác được Đường Tư Hoàng động đậy, vội vàng lách khỏi ngực y. Hai người cùng vào không gian rửa mặt thay đồ.
Đường Miểu vừa đánh răng vừa nói: "Mấy người tối qua bảo hôm nay sẽ đi vét đồ, chúng ta có nên thu xe vào luôn không, để làm như không có ai ở đây?"
"Nghe ý tứ thì bọn họ hẳn không phải người sống sót bình thường, cũng không phải người của căn cứ WH thị, có lẽ có thể nghe ngóng được tình hình những nơi khác từ bọn họ." Đường Tư Hoàng cạo sạch mấy sợi râu mới mọc lún phún, vốc nước rửa mặt.
Đường Miểu gật đầu, thay đồ xong thì đem Charles và Hắc Uy ra ngoài trước, lại vào không gian chuẩn bị bữa sáng, còn về đám người bên ngoài, nếu quét đến chỗ bọn họ thì cậu sẽ nghe được.
Đường Miểu vừa mới vo gạo xong, chợt bị người ôm lấy từ phía sau, Đường Miểu sững sờ, lúc phục hồi tinh thần lại thì cánh tay đã buông ra.
"Cơm chiên dương châu sao? Sáng ăn cơm chiên ngậy lắm, để con làm thêm canh gà nấu dứa với khổ qua." Đường Miểu không nghĩ tới Đường Tư Hoàng lại nhớ rõ một chuyện nhỏ như vậy, trong lòng vui vẻ nhảy nhót không thôi, động tác hái khổ qua cũng nhẹ nhàng như bay.
Đúng lúc này, bên ngoài đột nhiên có tiếng động. Đường Miểu vội vàng nắm lấy tay Đường Tư Hoàng cùng rời khỏi không gian. Phía ngoài có người đang gõ cửa, Charles cùng Hắc Uy sủa to.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
