"Sao thế?"
"Không có gì."
Chủ nhân trước đó của căn phòngnày cũng không biết là ai, Đường Miểu dứt khoát đổi hết đồ đạc trong phòng,nhất là giường. Nội thất cũ kỹ hiển nhiên không thể dùng, lúc trước cậu vàĐường Tư Hoàng đã thu được không ít vật dụng nội thất trong nhà kho cửa hàngkia.
Đường Tư Hoàng nhàn nhã đứng mộtbên, nhìn đồ đạc trong phòng lúc thì biến mất lúc lại hiện ra, cả căn phòng rấtnhanh đã biến thành bộ dạng khác. Y hết sức hài lòng với việc này, tuy chỉ hơikhiết phích nhưng y cũng không thích sử dụng đồ người khác đã từng dùng qua.
Đường Miểu lại lấy ra từ khônggian một cái khung ảnh và một đống ảnh chụp, bày đầy ra giường xem từng cáimột. Đường Tư Hoàng có chút hứng thú ngồi bên cạnh nhìn. Trong đó đa số là hìnhchụp lúc đi dã ngoại, không ít tấm chỉ có mình y không biết bị chụp từ khi nào.(e nó chụp lén anh ạ =]]])
Đường Tư Hoàng trầm mặc một hồi:"Con thấy sao?"
Đường Miểu lén liếc nhìn y, lấyra một tấm chụp chung cậu và Đường Tư Hoàng. Là tấm chụp hôm đi dã ngoại. ĐườngTư Hoàng hai tay khoanh trước ngực người tựa dưới gốc cây, kính râm móc trên cổáo, ánh mặt trời len lỏi qua khe hở giữa lá cây chiếu xuống mặt y, ý cười khôngsâu, nhưng có thể thấy rõ sự vui vẻ. Cậu đứng bên trái Đường Tư Hoàng, hai tayđút trong túi quần, nở một nụ cười sáng lạn, mặt còn hiện lên hai cái lúm đồngtiền.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)