Móa! Cảm giác này không phải chỉ khi đối mặt với người trong lòng mới có sao?
Không thấy cậu đáp lại, gương mặt nam nhân đang ôm Đường Miểu hiện lên một tia nghi hoặc, đuôi lông mày khẽ nhướn, ánh mắt đánh giá kỹ mặt cậu.
"Không thoải mái?"
Đường Miểu trong lòng vừa sợ vừa rối, vô ý thức nhìn y cười cười, cánh tay vô cùng tự nhiên quàng lên cổ cha, định giải thích mình thật sự không sao, bỗng nhiên cứng đờ, sắc mặt tái nhợt. Cậu không phải một thằng nhóc mười sáu tuổi chân chính, hiểu rất rõ việc tim đập nhanh như vậy khi đối mặt với một người, còn muốn chạm vào người đó là xảy ra chuyện gì. Nhưng mà, chuyện này có thể sao? Người này không chỉ là một người đàn ông, mà còn có quan hệ huyết thống với cậu. (tốc độ nhận ra tình cảm thần tốc quá =]]]]])
Khóe mắt liếc qua thấy chung quanh đầy người, giờ mới nhớ mình hiện tại đang trong tình huống nào, mau chóng nhảy xuống: "Cha, đến rồi hả? A...!"
Bàn chân đau như bị kim đâm khiến cậu suýt nữa quỳ luôn xuống đất, may mà Đường Tư Hoàng kịp thời ôm lấy cậu, rồi lần nữa ôm lên.
Đường Miểu tâm tình vừa bình tĩnh nhất thời lại loạn lên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)