Mấy người kia liếc nhau, thần sắc chần chờ. Tuy bọn hắn cùng mấy người Đường Tư Hoàng chạy đến tận đây, nhưng có cùng tới nhà ga không thì trong lòng vẫn còn do dự. Nhà ga là nơi luôn đầy ắp người, độ nguy hiểm không cần phải nói nhiều. Cho dù trong tay bọn Đường Tư Hoàng vài cây súng, cũng không đối phó được hết hàng trăm hàng ngàn tang thi. Thế nhưng nếu không đi nhà ga mà đến nơi khác, bọn họ lại có chút sợ hãi.
Nam nhân vừa rồi xin đổi cơm đứng lên, hỏi: "Nếu như chúng tôi đi cùng các anh, không biết có phải đáp ứng yêu cầu nào không?"
Đường Văn thầm nghĩ người này cũng có chút khôn khéo đấy, thoải mái cười nói: "Không tính là có yêu cầu gì, nhưng có một số việc phải nói rõ ràng, để tránh về sau lại cãi nhau không thoải mái. Tất cả chúng ta cùng hợp tác, mục đích chính là tiến vào nhà ga. Nhưng là, mỗi bên sẽ chỉ phụ trách người của mình, không có nghĩa vụ trợ giúp lẫn nhau. Nói một cách khác, điều kiện tiên quyết là phải tự bảo đảm an toàn cho đội viên của mình, còn nếu có tình huống khác thì mới ra tay giúp đỡ. Ngoài ra, sau khi lên xe lửa, toàn bộ quyền khống chế xe lửa sẽ thuộc về lão Đại Đường Tư Hoàng Đường tiên sinh của chúng tôi, nói cách khác, một khi lên xe lửa rồi thì các người phải nghe theo sự sắp xếp của Đường tiên sinh. Nếu mọi người quyết định đồng hành với chúng tôi, cứ qua đây cùng thương lượng."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
