Người mẹ kia ngồi cách đó không xa nhìn nửa ngày, sau đó cắn cắn môi, đẩy đẩy chồng mình. Nam nhân đeo mắt kính nọ chần chờ một lát liền cầm hai bao mì ăn liền đi tới, có chút quẫn bách cười cười: "Thực xin lỗi, các vị, tôi có thể dùng mì ăn liền đổi một chén cơm cho con tôi được không? Làm phiền mọi người."
Đường Xuân thấy Đường Tư Hoàng không có ý kiến, nhẹ gật đầu, cười nói: "Được. Có gì đựng không?"
Nam nhân mừng rỡ, vội vàng nói: "Có, có, cám ơn các anh."
Hắn rất nhanh chạy về lấy một hộp cơm tới, Xuân thẩm múc cho hắn một chén cơm, thêm chút đồ ăn, chọn lấy mấy khối thịt, lại bỏ thêm một khối khoai lang.
"Cảm ơn, cám ơn." Nam nhân hốc mắt hơi ửng đỏ, liên tục nói lời cảm ơn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

