Những người sống sót khác đa phần đều không ly khai, không xa không gần ngồi xuống, thỉnh thoảng lại nhìn về phía đám người Đường Tư Hoàng. Dọc quãng đường này, tuy bọn hắn chưa từng tiếp xúc với mấy người bên Đường Tư Hoàng, nhưng đã quen thói dựa vào bọn họ, trong lòng vẫn nhen nhóm chút hy vọng: không chừng bọn họ vẫn còn đường tắt khác.
Lý Long cùng đám thuộc hạ của gã cũng không nhăn mặt khó chịu, có lẽ cũng mang tâm tư tương tự.
Đường Xuân được Đường Tư Hoàng ra hiệu, cho Lý Túc cùng Hồng Thiên hai người 10 cân gạo cùng một bao bột đóng gói 25kg, hai chai nước khoáng, xem như là thay thế cho dầu ma-dút.
Bị nhiều người vây xem như vậy, tâm tình Đường Miểu vô cùng tệ. Nhưng nơi này không phải Đường gia của cậu, không thể cường ngạnh bắt ép bọn họ đi được. Nhìn qua bọn Đường Hâm, sắc mặt cũng không dễ nhìn chút nào. Còn Đường Tư Hoàng lại không có nửa phần chịu ảnh hưởng, bộ dáng vẫn bình thản như lúc ngồi ở phòng làm việc, đang ngồi tựa lưng dưới tán cây của một cây đại thụ. Hắc Uy cùng Charles dựa sát nhau ngồi cạnh y.
Xuân thẩm cùng Đường Xuân rấtnhanh đã làm xong bữa sáng, một nồi mì lớn, bên trong bỏ thêm chút thịt khô cùng bắp cải cắt sợi. Lý Túc cùng Hồng Thiên không qua ăn cùng nữa. Cả hai cũng tự mình hiểu mình, sau khi xuống xe lửa, quan hệ hợp tác của bọn hắn và Đường gia xem như đã kết thúc.
Charles cùng Hắc Uy ngày thường đều ăn thức ăn cho chó, nhưng lúc này giờ này nào còn có mà cho chúng nó ăn, mỗi con đều được chia cho một chậu mì.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

