Một tên đàn ông khác cười phá lên: "Hừ! Họ Đường kia không phải muốn chúng ta xuống xe giúp hắn giết tang thi sao? Giờ chả phải chỉ có thể ngoan ngoãn lái xe?"
Lý Long liếc mắt nhìn hắn ta, lòng không cho là đúng. Tên Đường Tư Hoàng đó, vừa liếc qua đã thấy không phải loại người dễ chọc vào. Việc này khẳng định có nguyên nhân khác, nhưng chỉ cần không bắt gã mạo hiểm, quản cái nguyên nhân khỉ gió gì chứ. Nghĩ như vậy, mặt Lý Long cũng hiện lên vài phần vui vẻ, thả lỏng người nằm xuống, mau chóng thiếp đi, tiếng ngáy nối nhau vang lên.
Sau khi bùng phát nguy cơ tang thi, xe lửa không có người chạy cũng không kỳ lạ quý hiếm gì. Nhưng mà, đoàn xe này lại chạy ngược hướng bọn họ trên cùng một đường ray. Chiếc xe kia hiển nhiên chạy xuôi về phía nam, đáng tiếc tài xế bị biến thành tang thi, xe lửa cứ thế mà ngừng ở đây. Lái xe lửa không giống như lái ô tô, không thể nửa đường vòng lại. Cho nên một nan đề đã xuất hiện trước mặt bọn họ: hoặc là nghĩ biện pháp di chuyển đoàn tàu cản đường này đi, hoặc là bọn họ phải bỏ xe lửa đi bộ.
Đường Miểu rất rõ ràng, lấy tính cách của cha cậu, buông tha cho xe lửa này là rất khó. Dầu ma-dút vốn là họ nửa đường lấy được, bỏ thì bỏ, cứ xem như đồ lượm thôi, chủ yếu là sáu chiếc xe của cha đều để trong xe lửa a. Nhưng mà, chuyển cái xe cản đường này đi lại càng khó.
Trong ghế lô, Đường Xuân nhìn Đường Tư Hoàng chốc chốc lại xoa xoa má phải của mình, lòng thấy có chút kỳ quái.
"Tiên sinh, ngài làm sao vậy?"
"Không có gì, đau răng thôi." Đường Tư Hoàng không để tâm nói.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
