Edited by Bà Còm
Buổi tối hôm nay đột nhiên Tạ Hộ ăn rất nhiều, có món thịt hầm đậm đà hợp khẩu vị làm nàng ăn hết hai chén cơm đầy, sau đó còn ăn một đĩa bánh táo, uống một chút sữa bò. Trước khi đi ngủ cảm thấy bụng vẫn có chút đói, Thẩm Hấp lại đi lấy về cho nàng một ít trái cây, chỉ riêng cam quýt thôi mà Thẩm Hấp đã bóc cho nàng bảy tám trái, hơn nữa còn ăn thêm dưa mật linh tinh. Rốt cuộc sức ăn của Tạ Hộ làm cho Thẩm Hấp cảm thấy sợ hãi nên không dám cho nàng ăn nữa.
Lúc này Tạ Hộ mới xoa bụng, quyết định không tranh cãi với Thẩm Hấp để phu quân đỡ nàng lên giường, được Thẩm Hấp hiệp trợ chậm rãi đặt nàng nằm xuống.
Từ khi bụng Tạ Hộ quá lớn đến độ buổi tối ngủ không quá an ổn, nàng từng kiến nghị để mình đến ngủ ở phòng cho khách lại bị Thẩm Hấp một ngụm cự tuyệt, nói "nàng ngủ nơi nào thì vi phu sẽ theo ngủ nơi đó", tóm lại hai người nhất định phải ngủ chung.
Tạ Hộ thấy vẻ mặt phu quân lo lắng liền cười trấn an: "Không có, chàng mau ngủ đi. Ngày mai còn phải dậy sớm đi công sở đấy."
Thẩm Hấp vẫn cảm thấy nàng có chỗ nào không đúng, vuốt bụng Tạ Hộ một đường đi xuống thì lòng bàn tay tựa hồ có thể cảm giác được một chút co giật, lại nhìn Tạ Hộ đang nhắm mắt run rẩy, sờ đến bụng dưới của nàng thì đôi mắt Tạ Hộ đột nhiên mở bừng, ở trong bóng tối đối mặt với Thẩm Hấp ngữ khí thật là vô tội: "Phu quân. Thiếp hình như... đái dầm."
"..."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



