Edited by Bà Còm
Sau khi từ Quảng Đông trở về, Tạ Hộ liền hoàn toàn tiến vào thời kỳ dưỡng thai.
Tạ Hộ có chút dở khóc dở cười, Hồ Tuyền lại bổ sung thêm: “Đây là công tử phân phó đấy ạ. Công tử nói chọn người cần nhất phải cẩn thận, đôi khi gấp quá ngược lại chọn không được người tốt. Thời gian dư dả như vậy, cứ từ từ tuyển chọn sẽ không sợ đến lúc đó luống cuống tay chân.”
Tạ Hộ không thể nói gì hơn, đành phải nhìn lại một lần những phụ nhân kia rồi chọn ra vài người thuận mắt. Hồ tổng quản liền ghi nhớ, đưa đoàn người rời viện.
Hồ tổng quản đi rồi thì Trúc Tình mới khen ngợi: “Rốt cuộc vẫn là công tử nghĩ chu đáo, phu nhân chỉ cần lo dưỡng thai thật tốt, những chuyện gì khác đều không cần bận tâm.”
Tạ Hộ sờ sờ bụng, không nói gì liền đi vào tịnh phòng. Mấy ngày nay cũng không biết như thế nào, không bị nôn ra nữa, tinh thần coi bộ cũng tốt hơn rất nhiều, chỉ là cứ liên tục muốn uống nước, uống xong liền phải đi tịnh phòng.
Từ tịnh phòng ra tới, Tạ Hộ liền đứng trước tấm gương lưu ly ở cạnh cửa cúi đầu nhìn bụng của mình. Từ sau khi mang thai, nàng liền hoàn toàn không thắt đai lưng nữa, ở trong phủ luôn mặc y phục rộng thùng thình. Sau khi nhìn trong chốc lát, Tạ Hộ chỉ cảm thấy bụng mình hình như có lớn hơn một ít, ấp bàn tay lên trên, lại một lần nữa cảm thán sinh mệnh thật thần kỳ.
“Nhìn cái gì thế?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



