Edited by Bà Còm
Trong kinh thành sự tình cấp bách, Thẩm Hấp vốn dĩ muốn tránh mặt trước khi vụ án phát tán để Thẩm Diệp không thể phát hiện, hiện giờ mưu sự đã thành, đương nhiên Thẩm Hấp phải trở về để chủ trì đại cuộc.
Hai người ở thôn trang thu dọn đồ đạc, Thẩm Hấp sai người dùng băng ướp lạnh bốn rương quả vải, cột lên lưng ngựa rồi ra roi thúc ngựa đưa về cho Tạ Cận và Vân thị. Tạ Hộ cảm thấy phí vận chuyển quá cao, chỉ cần đưa về hai rương là đủ rồi, nhưng nghĩ đến Trường Thọ đã quấy rầy phụ thân và mẫu thân một thời gian dài, cho nên nghe theo Thẩm Hấp đưa đi bốn rương.
Sau khi ngựa vận chuyển quả vải rời đi được hai ngày, Thẩm Hấp và Tạ Hộ cũng đã thu xếp xong, lại đi đến tiểu viện của Lạc Cần Chương cáo biệt ngoại tổ, chỉ là lần này Lạc Cần Chương không chịu gặp bọn họ.
Thẩm Hấp có chút thất vọng, còn Tạ Hộ thì lo lắng: “Lần trước thiếp nói quá lời, có khả năng chọc giận ngoại tổ. Hiện giờ ngoại tổ đang tức giận, chúng ta cứ mặc kệ ngài ở chỗ này, có phải không được tốt lắm chăng?”
Ngày hôm sau liền xuất phát chạy về hướng kinh thành.
*Đăng tại Wattpad*
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


