Edited by Bà Còm
“Đừng ở trước mặt ta làm trò buồn nôn như vậy được không? Khi dễ ta không có nữ nhân để thương yêu sao?" Một câu của Lạc Cần Chương đánh vỡ không khí hoặc sợ hãi hoặc ôn nhu lúc này, khiến cho cặp phu thê đang âu yếm kia thật không biết phải làm sao.
Tạ Hộ từ trong lồng ngực của Thẩm Hấp chui ra, sau đó liền cúi đầu đến bên chậu nước vò khăn vải bông cho Thẩm Hấp lau tay, trên mặt nóng rát.
Lúc nãy Tạ Hộ đã nấu xong cơm chiều đặt trong nồi dùng nước nóng giữ ấm, đang muốn xuống bếp bưng lên ai ngờ Lạc Cần Chương lại đột nhiên xua tay nói: “Được rồi được rồi, hôm nay đến đây thôi, tối nay dường như sẽ không có mưa, các ngươi trở về đi.” Nói xong liền nhấc chân hướng về phía đường mương để băng qua đi vào cửa sau, lúc đi đến cạnh cửa nhịn không được quay đầu lại nói một câu: “Ngày mai tới tiếp tục.”
Thẩm Hấp và Tạ Hộ liếc nhau, trên mặt Tạ Hộ lộ ra một chút bất đắc dĩ, Thẩm Hấp thì lại vô cùng cao hứng. Tạ Hộ hỏi phu quân vì sao lại vui đến thế thì chàng cái gì cũng không nói, một tay cầm lưỡi hái và cái cào, một tay đeo rổ nước trà cho Tạ Hộ, đi đến cây cầu bắc qua đường mương còn xoay người vươn cánh tay dắt Tạ Hộ qua cầu.
Hai người đi vào viện, phát hiện Lạc Cần Chương đã ở trong phòng bếp nấu nước ấm chuẩn bị tắm rửa, hai người ở cửa chào cáo biệt. Thẩm Hấp mang theo Tạ Hộ xuyên qua sân với trận quái thạch đồ rồi đi ra cửa. Nhìn xe ngựa còn đang chờ mình tự tay đánh về, trên mặt Thẩm Hấp lộ ra vẻ hơi bất đắc dĩ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


