Những cọng trà cuộn tròn nhào lộn theo làn nước sôi sùng sục, hương trà thoang thoảng lan tỏa khắp gian phòng, khiến Ngu Vọng Chi thích thú không muốn rời tay.
Trước kia ở chốn thôn quê nàng toàn uống trà thô. Từ khi đến Lâm phủ, người trong Lâm phủ cũng chưa từng cho nàng trà ngon, đây là lần đầu tiên nàng được thấy loại trà thơm đến thế.
Liêu Ánh Sơn xuyên qua cánh cửa sổ gỗ khép hờ, có thể nhìn thấy gương mặt nhỏ nhắn căng mọng, kiều diễm lại hoàn toàn không chút phòng bị của Ngu Vọng Chi ở bên trong. Cảnh tượng ấy khiến hắn lại bắt đầu ngứa ngáy, từng tấc trên khắp cơ thể đều như có kiến bò.
Thế nào cũng được, Liêu Ánh Sơn nghĩ thầm, ở lại trong tòa trạch viện này bầu bạn, chơi đùa với Ngu Vọng Chi một chút cũng là một chuyện vô cùng thú vị.
Nàng như một chú chim sẻ nhỏ ríu rít nơi núi rừng, sinh ra ở chốn thôn dã, chưa từng thấy sóng ngầm cuộn trào, cũng chẳng hiểu thế nào là khẩu phật tâm xà. Trước khi gặp Lâm Hạc Ngâm, nàng sống trong một thôn làng nhỏ yên bình, mỗi ngày chỉ lo lắng xem tranh thêu của mình có bán được giá tốt hay không, tại sao cô nương nhà bên lại giận dỗi với mình, tính tình thẳng thắn, tâm tư đơn thuần.
Lâm Hạc Ngâm ngỏ lời cầu hôn, nàng lập tức nghĩ y thật lòng thích mình, thậm chí còn chẳng thèm thử thách thêm chút nào đã đâm đầu vào, để rồi giờ đây lại đụng phải một Liễu Ngọc Kiều.
Nhắc đến Liễu Ngọc Kiều, hàng mày và ánh mắt của Liêu Ánh Sơn lại càng thêm lạnh lẽo.
Đêm nay, hắn đã nắm được toàn bộ thông tin về Liễu Ngọc Kiều.
Con người Liễu Ngọc Kiều này, Liêu Ánh Sơn chỉ sợ bản thân lơ là một chút thôi, Ngu Vọng Chi đã bị nàng ta hại chết rồi.
Mạng lưới tình báo của Bắc Điển Phủ Ty trải khắp đất Đại Phụng, Liễu Ngọc Kiều chuyến này tới đây là muốn ở lại Lâm phủ để làm Lâm thiếu phu nhân. Với cái đầu óc đơn giản của Ngu Vọng Chi, e là sẽ bị Liễu Ngọc Kiều phân thây thành tám mảnh mất.
Nghĩ đến cảnh hôm nay Ngu Vọng Chi rúc trong chăn, gương mặt đầy vẻ sợ hãi nhưng vẫn gồng cứng sống lưng để mắng hắn bằng những lời lẽ kia, cái nét kiêu kỳ nũng nịu trên khuôn mặt, vòng eo thon thả không đầy một nắm tay, khuôn ngực căng đầy đặn nhô cao, cùng khuôn miệng nhỏ chúm chím như quả anh đào mấp máy, lấp lánh ánh nước ngọt ngào, mê người...
Hơi thở của Liêu Ánh Sơn càng thêm dồn dập nặng nề, hắn ngồi trên cành cây, lại chậm rãi thay đổi tư thế ngồi một lần nữa.
Càng thêm căng cứng.
...
Vào lúc ấy, Ngu Vọng Chi hoàn toàn không hề hay biết có một con sói dữ tham lam đang náu mình trên cây mài răng mút máu, chực chờ lột da rút gân nàng một cách tỉ mỉ, rồi nuốt chửng sạch sẽ từ trong ra ngoài, từng tấc từng tấc một.
Nàng chỉ nghe loáng thoáng từ miệng gã gia đinh canh gác ngoài cửa rằng Lâm phủ đã bắt đầu chuẩn bị cho hôn sự với Liễu Ngọc Kiều, nghe nói là vào hai tháng sau.
Khi Lâm Hạc Ngâm và Liễu Ngọc Kiều thành hôn, Liễu Ngọc Kiều mang thai, Lâm Hạc Ngâm sẽ có thể nạp thiếp vào hậu trạch.
Lâm Hạc Ngâm hiện giờ chưa chạm vào Ngu Vọng Chi không phải vì nàng không muốn, mà là vì y vẫn chưa cưới chính thê. Y phải đặt Liễu Ngọc Kiều lên hàng đầu, còn Ngu Vọng Chi thì phải xếp sau.
Đợi sau khi bọn họ thành hôn, Lâm Hạc Ngâm có thể thẳng thừng dùng biện pháp mạnh với Ngu Vọng Chi, cưỡng đoạt lấy nàng, bất chấp nàng có nguyện ý hay không!
Lúc ấy, Ngu Vọng Chi đang nằm trên giường mà ấm ức tức giận.
Cả đời này nàng chưa từng tức giận nhiều như mấy ngày qua, vừa uất ức vừa nghẹn lòng, đến nửa đêm cũng có thể tự làm mình tức tỉnh, lồng ngực bức bối đến nghẹt thở. Nàng lúc thì hận Lâm Hạc Ngâm, lúc lại hận chính mình, ăn uống lại chẳng được bao nhiêu, thường xuyên tự khiến bản thân tức giận đến mức đầu váng mắt hoa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

