“Cậu mà không nói thì Hàn Duệ Nhiên mãi cũng sẽ không biết. Hai người là hướng tới hôn nhân mà đi, chuyện này tốt nhất nên nói rõ với anh ấy. Cậu cứ giấu mãi, lâu dần sẽ thành khúc mắc, rồi có ngày sẽ bùng nổ.”
Cố Tĩnh Vãn nhẹ giọng khuyên cô ấy:
“Cứ nói thẳng, bình tĩnh mà trao đổi với nhau.”
Hạ Nghiên gật đầu, mỉm cười rồi khéo léo chuyển sang chủ đề khác.
Hai người trò chuyện chưa được bao lâu thì điện thoại của Hạ Nghiên reo. Là Hàn Duệ Nhiên.
Anh hỏi cô đang ở đâu, bảo Bắc Kinh tuyết dày, ra ngoài phải mặc ấm, đừng lang thang, đừng lái xe, tốt nhất đi tàu điện ngầm về.
Anh dặn đi dặn lại, từng câu đều thể hiện sự lo lắng.
Sau khi cúp máy, nụ cười trên môi Hạ Nghiên vẫn chưa tan. Cô khẽ ho một tiếng, hơi ngượng, nói với Cố Tĩnh Vãn:
Hạ Nghiên cong khóe mắt, cười ngọt, gật đầu thật lòng:
“Thật ra rất thích.”
Được người mình yêu lo lắng, thì làm sao thấy phiền. Dù là dặn dò tỉ mỉ, cũng là một loại hạnh phúc.
“Trước kia tớ từng nghĩ rằng mình sẽ không kết hôn,” cô nói tiếp, “sau này mới hiểu, chẳng qua là chưa gặp đúng người. Cuộc sống dù bình dị, nhưng được nghe người ấy lải nhải cũng là một kiểu lãng mạn.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



