Tần Bác Lễ đã nói như vậy thì Cố Tĩnh Vãn cũng không còn cách nào khác.
Những quyết định của anh, không ai có thể lay chuyển dù chỉ một phần.
Lại là câu đó. Lúc nào anh cũng bảo cô phải “nghe lời”.
Cố Tĩnh Vãn cảm thấy mình đã đủ ngoan rồi. Cô cố nén cảm xúc, đầu cúi thấp, im lặng không nói.
Giọng người đàn ông thấp đi một tông:
“Cố Tĩnh Vãn.”
Cô mím môi, ngẩng đầu lên. Đôi mắt hơi ươn ướt, viền đỏ ẩn hiện khiến Tần Bác Lễ khẽ cau mày. Anh thở ra, rồi đưa tay kéo cô vào lòng, cúi xuống dỗ dành:
“Chỉ là muốn chơi với Tô Kỳ đến vậy sao?”
“Không phải chơi.” Giọng cô nhỏ, hơi nghẹn. “Là công việc.”
Rồi cô nói tiếp, nỗi ấm ức trào ra trong từng chữ:
“Dù sao anh cũng chẳng để ý đến cảm nhận của em. Em chẳng còn ý kiến gì nữa, anh bảo nghe lời thì em nghe lời. Anh quyết thế nào cũng được.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



