Giọng cô mềm mại, lại xen chút đáng thương, khi ba tiếng “Tần Bác Lễ” thốt ra từ môi cô, thực ra không hề khó nghe chút nào.
Tựa như người tình thì thầm bên tai, âm điệu thấp khẽ mà ẩn chứa nỗi giằng co không dứt.
Người dám gọi thẳng tên anh vốn hiếm, nên cảm giác đó đối với anh lại thành một sự mới mẻ lạ thường.
“Thế nào? Vừa rồi gọi tên anh to lắm mà. Sao giờ lại không nói nữa?”
Cố Tĩnh Vãn khẽ rùng mình, cúi đầu im lặng.
Khi nãy bị cảm xúc dồn nén, cô đã buột miệng gọi thẳng tên anh, hành động ấy trong mắt người khác hẳn là to gan, trong mắt anh lại càng như một kiểu khiêu khích.
Giọng anh trầm xuống, không mang chút sắc độ:
“Nói đi.”
“Em…” cô hít nhẹ một hơi, giọng nhỏ như muỗi kêu “Em không hề kiêu ngạo.”
Trong thế giới của Tần Bác Lễ, chẳng ai dám tỏ ra kiêu ngạo trước mặt anh.
Cô chỉ là vì tủi thân quá, nhất thời mất kiểm soát mà thôi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
Chắc có sự tác động nhẹ của nam chính
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)