May thay, xe dừng lại rất vững.
Cố Tĩnh Vãn nhìn ra ngoài cửa sổ, phát hiện mình đã về đến sườn núi. Chu Hoài mở cửa xe bước xuống, đóng cửa lại rất nhẹ rồi lặng lẽ rời đi, để lại không gian bên trong chỉ còn cô và Tần Bác Lễ.
Ánh mắt cô hơi lay động, bàn tay vô thức ôm lấy bụng, giọng nhỏ như muỗi kêu:
“Em thật sự khó chịu… muốn về nghỉ một lát.”
Tần Bác Lễ vốn còn việc phải quay lại Trung Hoàn, ban đầu chỉ định đến đón cô về, nào ngờ hương vị của cô gái nhỏ lại khiến anh lưu luyến đến mức không nỡ buông tay.
Nhưng rồi anh khẽ khép mi mắt, khi mở ra, cảm xúc đen tối trong đáy mắt đã bị nén chặt, chỉ còn lại vẻ thản nhiên lạnh nhạt như mọi khi.
Giọng anh trầm mà bình tĩnh:
Ánh mắt sâu như mực, giọng nói khẽ mà vẫn khiến người ta run rẩy.
Cố Tĩnh Vãn gật đầu liên tục, nhanh chóng leo khỏi đùi anh, gần như là bỏ chạy khi mở cửa xe, lao thẳng về phía biệt thự.
Tần Bác Lễ nhìn theo, khóe môi nhếch lên cười nhạt, nhưng khuôn ngực vẫn căng chặt đến khó chịu. Anh khép mắt, cưỡng ép bản thân điều chỉnh hơi thở, một lát sau mới hạ kính xe, giọng thấp:
“Về Trung Hoàn.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


