Từ Thâm Quyến bay đến Hồng Kông, đi máy bay chưa tới hai tiếng, vừa đủ để Cố Tĩnh Vãn thu xếp qua loa.
Cô không muốn ngồi xe do nhà họ Tần sắp xếp. Tài xế sẽ báo cáo nhất cử nhất động của cô cho Tần Bác Lễ; còn Triệu Kim Kỳ thì lanh như chớp, có điểm gì khang khác là nhìn ra sơ hở ngay. Dù gì hợp đồng giữa cô và Tần Bác Lễ chỉ kéo dài một năm. Gần đây cô đã nghĩ thông: tốt nhất đừng để người thân, bạn bè bên cạnh hay biết. Hết một năm, cô sẽ rời Hồng Kông thật xa, không quay lại đây nữa.
Vừa lén lút xuống lầu, trốn đông né tây muốn khỏi chạm mặt người hầu, ngoảnh đầu một cái đã thấy quản gia Tôn đứng ngay đằng sau, vẻ mặt nghi hoặc:
“Cô định đi đâu vậy ạ?”
Nếu để họ biết, e là Tần Bác Lễ sẽ nhận được tin ngay. Cố Tĩnh Vãn khẽ thở dài không dễ gì nhận ra:
“Tôi ra ngoài một lát.”
Cố Tĩnh Vãn cong mắt mỉm cười, giọng rộn ràng:
“Tôi ra ngoài gặp bạn mới đến Hồng Kông. Phiền anh nói với Tần tiên sinh giúp. À, với cả tôi muốn tự bắt xe, không muốn làm phiền tài xế ở Bán Sơn đâu.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



