31.
Ôn Nhan cả đêm khó ngủ, thở ngắn than dài với ta.
“Phu nhân, ta ngủ không được."
Ta đá hắn một cái:
"Mặc kệ chàng, sao chàng lại gọi ta?"
Ôn Nhan thở dài thườn thượt:
"Tại ta hùa theo các nàng mà mấy ngày nay, Vương tướng quân không thèm đếm xỉa đến ta."
Ta quay người:
"Tưởng chuyện gì, nam tử hán đại trượng phu, nói miệng không được thì đánh một trận đii."
“Nhưng mà ta đánh không lại hắn!”
"Vậy thì chàng chịu khó để cho hắn đánh mấy cái là được."
Ôn Nhan cười lạnh: "Nàng thương ta nhỉ?"
"Vì thế?" Ôn Nhan nhướng mày, chờ đợi ta nói tiếp.
"Ta thấy thích thật ý. Ứơc gì ta được thử một lần nhỉ." Ta điên cuồng nháy mắt với Ôn Nhan.
Hắn nhếch miệng, ngẩng đầu nhìn ta:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
