29.
Nhân danh chính nghĩa, ta quyết định thương lượng với Ôn Nhan một chút để hắn không tiếp tục giở trò gây khó dễ cho chúng ta nữa.
Buổi tối, ta tự mình làm mấy cái bánh mang qua cho hắn.
Thấy ta vào, Ôn Nhan vẫn ngồi trên giường đọc sách, cũng không thèm nhìn ta một cái, sẵng giọng nói mát:
"Ây da, không biết ngọn gió độc nào lại đưa nàng tới đây."
"Tướng công~," Ta mỉm cười lấy lòng, "Hôm nay vất vả cho chàng rồi, người ta làm cho chàng một ít bánh ngọt đây này."
"Bánh ngon lắm. Lần sau nàng đừng làm nữa."
Nghe hắn nói xong, ta đưa ngón tay bị bỏng ra cho hắn xem:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
