Kể từ ngày đeo nó, y chưa từng tháo xuống, ngày thường đeo nó bên mình, dần dần đã trở thành thói quen.
Nhưng lúc này bị đối phương phát hiện làm y có chút bối rối.
Tiết Yến một tay giữ y, như muốn đùa giỡn, một tay nắm răng sói, không để y cất đi.
"Sao lại không cho xem?" Tiết Yến thấp giọng cười, cứ muốn làm ngược ý của y.
Chẳng qua hắn tương tư đơn phương đã lâu, trong lòng cũng không nghĩ quá nhiều.
Hắn chỉ đơn giản là cảm thấy vui vì Quân Hoài Lang đeo thứ mà hắn tặng.
Nhưng hắn không nhìn thấy đôi tai đỏ bừng của Quân Hoài Lang dưới ánh đèn mờ.
Đúng lúc này, Tiến Bảo nghe thấy tiếng động trong phòng liền vội vàng mở cửa.
Chỉ thấy cảnh tượng trong phòng, thế tử điện hạ đang ngồi xổm bên giường, vương gia bị thương nặng không ngồi dậy được, còn duỗi cánh tay ra ghì sau gáy người ta.
Tiến Bảo: .......
Chủ tử nhà hắn vừa ngước mắt, ánh mắt lạnh lùng đó quét đến người hắn, Tiến Bảo biết mình lỗ mãng rồi.
Hắn muốn đóng sầm cửa lại rồi lập tức trốn đi, nhưng đã quá muộn.
Thế tử điện hạ vội vàng đứng dậy, nhét thứ gì đó vào trong áo.
Tiến Bảo: ?!
Bây giờ, hắn bắt đầu lo lắng liệu mình có bị diệt khẩu không.
Lúc này, thế tử điện hạ xoay người lại nói.
"Tiến Bảo, ngươi đến thật đúng lúc." y nói "Vương gia tỉnh rồi, ngươi mang thuốc vào đi."
Ngừng một chút, y nói tiếp "Chuẩn bị vài món thanh đạm."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
