Thần y này khá kỳ lạ, không nói tên họ cũng chẳng cần tiền.
Ông chỉ lấy lại bồ câu của mình, đòi thêm hai vò Nữ Nhi Hồng lâu năm, một tay cầm ô, tay kia ôm rượu, bồ câu đậu trên vai rồi một mình bỏ đi.
Ông thậm chí còn từ chối lời yêu cầu để Cẩm y vệ tiễn ông của Tiến Bảo.
"Lão phu nói ẩn cư, thì chính là ẩn cư." ông nói "Lần này bị các ngươi hố cho một vố, là do các ngươi may mắn. Lão phu quay về chuyển nhà, còn phải đưa địa chỉ cho các ngươi sao?"
Nói xong ông ôm rượu rời đi.
Sau khi tiễn ông ra cửa, Quân Hoài Lang vội đến bên giường.
Tiết Yến bị thương ở lưng, lúc này lẳng lặng nằm trên giường.
Hắn không mặc áo trên, chiếc chăn bông chỉ đắp đến thắt lưng. Băng gạc được quấn từ dưới cánh tay đến thắt lưng, trắng toát sạch sẽ, phác họa rõ ràng cơ múi săn chắc, nhìn từ xa thì có vẻ như hắn không bị thương gì cả.
Y nắm cổ tay Tiết Yến một lúc lâu, mới có thể hoàn hồn trở lại, trên mặt cuối cùng cũng có một chút biểu cảm.
Hốc mắt y nhanh chóng đỏ bừng, rồi nước mắt trào ra, làm mờ đi tầm nhìn của y.
Quân Hoài Lang vội đưa tay lau đi những giọt nước mắt chưa rơi.
Mãi đến lúc này, y mới dần có cảm giác sống sót.
Nhịp đập ổn định mạnh mẽ cuối cùng đã từng chút kéo y ra khỏi hầm băng.
Tiết Yến không sao, hắn sẽ không chết.
Nhận thức này khiến thần kinh của Quân Hoài Lang tê liệt hồi lâu, cuối cùng cũng có được ý thức.
Y ngồi đó, không chớp mắt nhìn Tiết Yến.
Y nắm cổ tay Tiết Yến, bất giác nắm lấy lòng bàn tay của đối phương.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)