Đương nhiên trong phủ còn phòng trống rồi. Quân Hoài Lang nghe vậy hơi ngẩn ra, lập tức đồng ý.
Trong thoáng chốc, y dường như đã trở về cung Minh Loan.
Chẳng qua không thể dọn vào phủ ngay trong đêm. Trong phủ còn cần dọn dẹp sạch sẽ, Tiết Yến cũng có rất nhiều hành lý, nên không thể vào ở ngay được.
"Vậy đợi ngày mai tri phủ đại nhân đến nghênh đón vương gia, ta sẽ nhờ phụ thân phái người chuyển hành lý cho người." Quân Hoài Lang nói "Trong phủ ít người, vẫn còn vài phòng trống, đủ chỗ cho đoàn tùy tùng của người. Vừa hay có một phòng trống trong sân đối diện với nơi ở của ta, nếu vương gia không chê, có thể ở nơi đó."
Tiết Yến nghe vậy, ánh mắt dao động, khẽ thu hồi tầm mắt, ừm một tiếng.
Quân Hoài Lang biết tính tình Tiết Yến lạnh lùng, Thẩm Lưu Phong với hắn vốn không quen biết, không thích hợp ở đây thêm nữa.
Y đứng dậy nói lời cáo từ "Đêm đã khuya, ta và Thẩm công tử cần phải nhanh chóng về thành, không làm phiền người nữa."
Tiết Yến ngừng giây lát, mới buồn bực ừm một tiếng.
Quân Hoài Lang mơ hồ cảm thấy hắn dường như có chút không nỡ, cũng không biết có phải do bản thân ảo giác hay không. Mặc kệ có phải ảo giác hay không, y vẫn cười nói "Vài ngày nữa vương gia dọn vào phủ, lúc ấy ta sẽ mở tiệc chiêu đãi vương gia."
Lần này Tiết Yến đồng ý rất nhanh.
"Ừm." hắn nói "Ta phái người tiễn ngươi."
Quân Hoài Lang sững sờ, vội nói "Không cần ..."
Tiết Yến lại không cho y cơ hội từ chối "Đoạn Thập Tứ."
Thiếu niên đến đi không dấu vết kia lại xuất hiện trước mặt y.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



