Quân Hoài Lang đứng trên mũi thuyền, nhìn mình và Tiết Yến càng lúc càng gần.
Con thuyền lớn đèn đuốc sáng rực, từ xa có thể nhìn rõ người đứng trên thuyền.
Hắn bây giờ chắc đã mười bảy, vóc dáng cao hơn nhiều so với lúc từ biệt, trông rất cao lớn mạnh mẽ. Các đường nét trên khuôn mặt cũng rõ dần, không khác Tiết Yến mà y đã từng thấy ở kiếp trước.
Chuyện này đột ngột đến nỗi ngay cả khi Quân Hoài Lang nhìn thấy Tiết Yến, y vẫn chưa thể hoàn hồn, cứ ngây người ra nhìn.
Thẩm Lưu Phong bên cạnh thấy y thất thần nên sáp lại gần.
"Biểu cảm gì vậy?" Thẩm Lưu Phong hỏi "Chẳng lẽ đệ đắc tội vị Điện hạ này à?"
Quân Hoài Lang nghe vậy, y thu hồi ánh mắt rồi lắc đầu.
"Không đến mức ấy." y nói "Lúc còn ở trong kinh cũng có chút giao tình với vị Điện hạ này."
Thẩm Lưu Phong nghe vậy nói "Đó là chuyện tốt mà!"
Quân Hoài Lang hơi mỉm cười "... chỉ là có chút đột ngột."
Thẩm Lưu Phong nghe lời này của y mới than thở một tiếng "Người ta muốn đến, cũng không cần phải viết thư báo trước với đệ một tiếng, thì đột ngột cũng là chuyện bình thường."
Quân Hoài Lang nghĩ ngợi trong lòng, nhưng kiếp trước không có chuyện này.
Kiếp trước chưa từng xảy ra, y chưa từng nghĩ mình sẽ gặp Tiết Yến trước khi về kinh, hay chính Tiết Yến đến đây.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
