Chu Ngọc xách tay nải nặng trĩu trên tay, vừa sờ đã biết bên trong là bạc vụn và tiền đồng. Ở cổ đại, việc sử dụng tiền rất bất tiện. Triều đại này từng phát hành tiền giấy, phối hợp dùng cùng bạc, nhưng hiện tại tiền giấy đã sớm trở thành giấy vụn.
Cha con Vương gia vô cùng phấn khởi, vừa ăn cơm vừa cười nói vui vẻ. Chuyến đi lần này coi như đã kiếm được nửa năm tiền sinh hoạt.
Ngô Sơn đi tới gian nhà Chu gia để phân chia tiền bạc. Mười một con sói đều không có da hoàn chỉnh, nên giá bán không cao, tổng cộng chỉ được hai mươi hai lượng bạc. Thịt con la bán được hai lượng hơn, còn mua một con lừa mới tốn hết sáu lượng rưỡi.
Ngô Sơn đau lòng không thôi, nói:
“La mà bán thịt rẻ thế này à?”
Chu Ngọc phân tiền xong xuôi, đưa phần cho Ngô Sơn:
“Đây là phần của đại ca.”
Ngô Sơn còn định nói gì đó để trả tiền giấy thông hành, nhưng thấy Chu Ngọc mặt lạnh liền thôi. Cuối cùng cũng thu lại gần bảy lượng bạc, vừa vuốt bạc vừa cười tít mắt. Giờ đây hắn không chỉ có bạc, còn có hai con lừa. Tuy chuyến đi có nguy hiểm, nhưng đúng là “phú quý cầu trong hiểm nguy”. Ở kinh thành làm dân chạy nạn, hắn có cật lực làm mấy năm cũng chưa chắc tích cóp được bằng chỗ này.
Chu Ngọc đưa phần bạc còn lại cho vợ:
“Xem như chúng ta cũng có chút của cải rồi ha?”
Dương Hề mỉm cười:
“Đúng vậy, vậy thì không cần phải cầm đồ đổi tiền nữa.”
Cầm đồ quá nhiều sẽ khiến người khác sinh nghi, sớm muộn gì cũng dẫn tới rắc rối.
Buổi sáng, Dương Hề nấu cơm. Hôm nay nàng định làm một ít lương khô, để sau này trên đường đi tiện mang theo ăn.
Chu tiểu muội đi giặt quần áo. Dương Hề thấy vậy thì rất vui, tiểu cô nương này dù thân phận thay đổi cũng không hề oán giận, ngược lại còn vô cùng tích cực sống tốt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
