Chu Ngọc cười:
“Chúng ta sẽ giúp đại ca làm xe trượt tuyết.”
Người đàn ông kia mặt mày càng rạng rỡ, nụ cười càng sâu:
“Được.”
Ngô Sơn nhìn con la không còn đi nổi, trong lòng không khỏi đau xót.
Chu Ngọc bước tới, nói nhỏ:
“Hắn chỉ lấy mười con sói thôi, còn dư lại mười một con, chúng ta vẫn có thể kiếm được một món kha khá.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


