[Hà Hứa: Vé máy bay chỉ hết 1.300, tôi còn hơn 600 tệ. Tiết kiệm chút là đủ cho hai đứa chi tiêu trước vòng loại. Chỉ cần qua vòng này sẽ được vào địa điểm ghi hình của Đậu Hà Lan, bao ăn bao ở!]
Hai người này đúng là đôi bạn cùng khổ.
Tần Thanh không nỡ mở miệng nữa.
Tần Thanh quyết định im lặng. Tiền là cô chủ động đưa ra, người ta cũng chỉ dùng nó theo đuổi ước mơ thôi mà.
Chẳng nhẽ lại ra tay bóp chết một đôi cánh non nớt mới bắt đầu bay?
Không, tuyệt đối không phải. Cô chỉ là một sinh viên mới tốt nghiệp, đang lang thang ngoài đường mà thôi.
Kiếm tiền, kiếm tiền, nhất định phải kiếm tiền!
Bà Vương nói cô vô dụng, nhưng Tần Thanh chưa từng nghĩ vậy. Chỉ là cô có nhịp điệu của riêng mình.
Bất kể ai nói gì, cũng không ảnh hưởng đến cô. Tần Thanh tin, mình là người có lòng tin mạnh mẽ.
Từ nhỏ, vận may của cô đã đặc biệt tốt, lúc nào thi cử cũng vừa đủ điểm đỗ. Để thử nghiệm “chân lý” ấy, cô toàn cố gắng đạt điểm vừa đủ. Phụ huynh và giáo viên đều cho rằng cô không có chí tiến thủ, luân phiên vừa tức giận vừa thất vọng về cô. Thật ra, cô chỉ thấy vui – muốn biết đến khi nào thì vận may của mình mới hết.
Nói cho cùng, chuyện tìm việc không thuận lợi chẳng qua vì cô không muốn sống bị gò ép về mặt thời gian nữa. Bao năm học hành đã quá đủ: Sáng tự học, tối tự học, họp lớp rồi lại họp nhóm, hội sinh viên… vẫn chưa từng ngơi nghỉ hay sao?
Cô không cho rằng mình nhất thiết phải đi theo con đường quen thuộc của số đông, cứ làm việc đều đặn chỉ để nhận lương hàng tháng.
Cô nhớ hồi nhỏ, có lần chơi ở nhà bà ngoại, nhưng cũng không rõ lúc đó mình bao nhiêu tuổi. Khi ấy, bà dẫn cô sang nhà hàng xóm chơi với một cô bé.
Chuyện xảy ra hôm đó không còn nhớ rõ, chỉ ấn tượng rằng ba của cô bé là giáo viên chủ nhiệm lớp 12. Chiều hôm ấy, trời oi nồng, âm u, như sắp mưa. Hai đứa chơi ở phòng khách, còn thầy giáo thì ngồi viết trong phòng bên, trên bàn đầy giấy tờ chất đống, kín đặc chữ.
Biến cố xảy ra đột ngột, thầy giáo đó đầu tiên liên tục tháo kính ra dụi mắt, xoa thái dương. Dần dần hơi thở gấp gáp, ông ôm ngực đứng dậy, dường như muốn nói gì đó, nhưng chưa kịp nói gì đã ngã gục xuống.
Và ông không bao giờ tỉnh dậy nữa.
Cô bé ngày đó sợ đến bật khóc, còn Tần Thanh cũng hoảng loạn, vội vàng chạy ra ngoài gọi người lớn đang hóng mát ở hành lang nhưng hoàn toàn bất lực. Sau này nghe kể lại, thầy giáo đã mất ngay tại chỗ, đến bệnh viện cũng không kịp.
Đó là lần đầu tiên, và cũng là duy nhất, Tần Thanh đối mặt trực tiếp với cái chết. Ký ức ấy hằn sâu như một vệt bóng mờ trong tâm trí, khiến cô mãi không thể quên khoảnh khắc người thầy đổ gục trước mặt mình, tiếng sấm vang trời, ánh chớp lóe lên cùng những xấp giấy chi chít chữ bị gió cuốn tung trên bàn làm việc.
Tối hôm đó, bố mẹ đón cô về và từ đó về sau, cô không còn trở lại nhà bà ngoại nữa.
Người lớn vẫn nghĩ cô còn nhỏ, chẳng nhớ gì, nhưng thực ra trí nhớ của cô luôn rất tốt. Cô nhớ tất cả - cái chết của thầy giáo ấy, tiếng than khóc của vợ con ông, hình ảnh ông được phủ vải trắng và khiêng ra khỏi nhà.
Suốt một thời gian dài, mỗi khi mùa mưa bão đến, nỗi sợ trong cô lại bùng lên. Lớn lên rồi, cô mới dần dần vượt qua được, dù có thời gian cô vẫn thường gặp ác mộng, thấy những tờ bài thi bay lộn xộn khắp trời.
Người lớn bảo rằng thầy giáo chết vì kiệt sức, ai cũng khen ông là người tận tâm, mẫu mực, hết mình vì nghề…
Nhưng với Tần Thanh khi ấy, điều đó khiến cô chỉ cảm thấy bất an. Nếu sự cần cù cuối cùng chỉ dẫn đến cái chết, thì… cô không cần.
Cô không cần sự công nhận hay vinh dự từ thế gian.
Cô chỉ muốn mình khỏe mạnh.
Cô muốn học vì vui thích chứ không phải vì công việc.
Cô muốn đi khắp nơi ngắm nhìn phong cảnh, muốn nếm thử những món ăn ngon của nhân gian này.
Cô chỉ muốn được làm chính mình.
Nhưng mà, nói đi nói lại, hiện tại việc cấp bách là giải quyết chuyện không có chỗ ở, cô phải kiếm tiền.
Bảng điều khiển nói vận may của cô không tệ, nhưng chỉ sau hai ngày thử nghiệm, cô nhận ra giá trị ấy khá “ảo”.
Khởi nghiệp thất bại.
Tìm việc cũng không ăn thua.
Thậm chí, cô còn nghi ngờ sự xuất hiện của bảng điều khiển đã xua đi vận may của cô.
Trước đây, cô sống an ổn, ăn ngon mặc đẹp. Còn hiện tại, đừng nói đến chuyện thử việc “va đầu vào tường” suốt mấy ngày, riêng chuyện chỉ trong thời gian ngắn đã hai lần vào đồn cảnh sát, còn tận mắt chứng kiến kẻ giết người hàng loạt, đã là vượt sức tưởng tượng của cô rồi.
Thêm vào đó, bây giờ cô bị đuổi khỏi nhà, không chốn nương thân, cũng không có gì để ăn.
Chức năng này chắc chắn không phải hack, mà giống một loại plugin debuff thì đúng hơn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

